“Có ạ.”

“Có nhận đồ của người lạ không?”

Tô Dịch An lập tức lắc đầu.

“Không ạ.”

Cậu quay đầu nhìn Lục Nghiễn Châu.

“Là con cho chú ấy kẹo.”

Tô Vãn Ninh khựng lại rất nhẹ.

Sau đó cô ngẩng đầu.

Ánh mắt chạm vào Lục Nghiễn Châu.

Ba năm không gặp.

Anh tưởng mình có rất nhiều lời muốn nói.

Muốn hỏi cô sống có tốt không.

Muốn hỏi đứa bé có phải con anh không.

Muốn hỏi vì sao cô có thể trốn kỹ đến vậy.

Muốn hỏi vì sao cô không cho anh biết.

Nhưng khi thật sự nhìn thấy cô, cổ họng anh lại như bị bóp nghẹt.

Không nói được một chữ.

Ngược lại, Tô Vãn Ninh là người lên tiếng trước.

“Lục tổng.”

“Lâu rồi không gặp.”

Lục tổng.

Không phải Nghiễn Châu.

Không phải anh.

Là Lục tổng.

Hai chữ xa lạ ấy như một cái tát rơi thẳng lên mặt anh.

“Vãn Ninh…”

“Xin gọi tôi là Tô tổng.”

Cô bình tĩnh sửa lại.

“Buổi họp giữa Lục thị và Vãn An còn mười lăm phút nữa bắt đầu.”

“Nếu Lục tổng đến đây vì công việc, mời đến phòng họp.”

“Nếu không phải vì công việc…”

Cô ôm con trai sát hơn một chút.

“Xin anh tránh xa con tôi.”

Con tôi.

Không phải con chúng ta.

Lục Nghiễn Châu nhìn Tô Dịch An.

Giọng anh khàn đi.

“Thằng bé…”

“Thằng bé họ Tô.”

Tô Vãn Ninh ngắt lời anh.

“Tên là Tô Dịch An.”

“Là con trai của tôi.”

Lục Nghiễn Châu siết chặt tay.

“Anh có quyền biết.”

“Anh không có.”

Cô nói rất nhẹ.

Nhưng từng chữ đều rành mạch.

“Ba năm trước, chính miệng anh nói nó không nên tồn tại.”

“Chính miệng anh bảo tôi phá đứa bé, hoặc biến khỏi đó.”

“Lục Nghiễn Châu.”

“Anh chọn rồi.”

“Bây giờ đừng giả vờ như mình chưa từng chọn.”

Sắc mặt Lục Nghiễn Châu trắng đi.

Trợ lý đứng sau lưng anh cúi đầu, không dám thở mạnh.

Tô Dịch An không hiểu hết lời người lớn.

Nhưng cậu bé rất nhạy cảm.

Cậu cảm nhận được mẹ không thích người chú này.

Thế là cậu ôm cổ mẹ, nghiêm túc nói:

“Mẹ ơi, con muốn về nhà.”

Tô Vãn Ninh lập tức dịu giọng.

“Được.”

Cô bế con lên.

Đi ngang qua Lục Nghiễn Châu.

Khi vai áo cô lướt qua tay anh, Lục Nghiễn Châu gần như vô thức muốn giữ lại.

Nhưng tay vừa nâng lên, anh đã nhìn thấy ánh mắt của Tô Vãn Ninh.

Rất lạnh.

Rất xa.

Cũng rất rõ ràng.

Chỉ cần anh dám chạm vào cô, cô sẽ lập tức gọi bảo vệ.

Cuối cùng, tay anh rơi xuống.

Tô Vãn Ninh bế con lên xe.

Cửa xe đóng lại.

Chiếc xe nhanh chóng rời khỏi cổng trường mẫu giáo.

Lục Nghiễn Châu đứng nguyên tại chỗ.

Viên kẹo sữa trong lòng bàn tay đã bị mồ hôi làm mềm.

Trợ lý khẽ gọi:

“Lục tổng…”

Anh không đáp.

Rất lâu sau, anh mới hỏi:

“Cậu bé sinh ngày nào?”

Trợ lý nuốt khan.

“Muốn tra sao ạ?”

Lục Nghiễn Châu nhắm mắt.

“Không cần.”

Anh đã biết.

Đứa bé ấy sinh ra vào khoảng thời gian cô biến mất.

Còn đôi mắt kia, hàng mày kia.

Còn cần tra gì nữa?

Buổi họp giữa Lục thị và Vãn An diễn ra đúng giờ.

Phòng họp của Vãn An nằm ở tầng mười hai.

Cửa kính rộng mở ra toàn cảnh thành phố Nam Thành.

Không xa hoa quá mức.

Nhưng sáng sủa, sạch sẽ, trật tự.

Giống như con người Tô Vãn Ninh bây giờ.

Khi Lục Nghiễn Châu bước vào, cô đã ngồi ở vị trí chủ tọa.

Trên bàn trước mặt là tài liệu hợp tác.

Bên trái cô là dì Tống.

Bên phải là giám đốc pháp lý của Vãn An.

Tất cả đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Chỉ có Lục Nghiễn Châu là người duy nhất còn mắc kẹt trong quá khứ.

Tô Vãn Ninh mở tài liệu.

“Lục tổng, chúng ta bắt đầu.”

Giọng cô công thức hóa đến mức không có kẽ hở.

Lục Nghiễn Châu nhìn cô.

“Vãn Ninh, anh muốn nói chuyện riêng với em.”

Cả phòng họp lập tức yên lặng.

Tô Vãn Ninh ngẩng đầu.

“Bây giờ là giờ làm việc.”

“Chuyện riêng của Lục tổng, tôi không có nghĩa vụ xử lý.”

“Về hợp tác, nếu Lục thị còn thành ý, chúng ta tiếp tục.”

“Nếu không, cửa ở bên kia.”

Dì Tống ngồi cạnh cô khẽ nhấp trà.

Khóe môi cong lên rất nhẹ.

Năm đó bà từng nhìn thấy Tô Mạn vì một người đàn ông mà tự bẻ gãy cánh mình.

Bây giờ bà cũng tận mắt nhìn thấy con gái của Tô Mạn tự nối lại đôi cánh ấy.

Thật tốt.

Thật sự rất tốt.

Lục Nghiễn Châu nhìn hợp đồng trước mặt.

Anh bỗng hiểu ra.

Tô Vãn Ninh không cần anh nữa.

Không cần tình cảm của anh.

Không cần tiền của anh.

Không cần danh phận của anh.

Thậm chí không cần cả lời xin lỗi của anh.

Một người đáng sợ nhất không phải là người hận mình.

Mà là người đã hoàn toàn không cần mình.

Cuộc họp kéo dài bốn mươi phút.

Tô Vãn Ninh dùng thái độ chuyên nghiệp nhất, điều kiện lạnh lùng nhất, ép Lục thị nhượng thêm mười hai phần trăm lợi nhuận.

Phía Lục thị không ai dám lên tiếng.

Bởi hiện tại nguồn cung dược liệu sạch phía nam gần như đều nằm trong tay Vãn An.

Nếu không ký, dây chuyền sản phẩm mới của Lục thị sẽ chậm ít nhất một năm.

Chậm một năm đồng nghĩa với mất thị phần.

Mất thị phần đồng nghĩa với hội đồng quản trị sẽ cắn xé Lục Nghiễn Châu đến xương cũng không còn.

Cuối cùng, anh ký.

Ngòi bút rơi xuống giấy.

Lục Nghiễn Châu bỗng nhớ đến một buổi tối rất lâu trước đây.

Ôn Vãn Ninh từng ngồi bên cạnh anh, giúp anh sửa một bản kế hoạch.

Cô chỉ ra ba lỗi trong mô hình tài chính.

Khi ấy anh chỉ lạnh nhạt nói:

“Em không cần hiểu những thứ này.”

Cô im lặng.

Sau đó đặt tài liệu xuống.

Bây giờ anh mới biết.

Không phải cô không hiểu.

Là anh chưa từng cho cô cơ hội được đứng ngang hàng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...