“Là chính cô.”

“Nếu ba năm trước cô không đến nhà tôi khiêu khích.”

“Nếu cô không nói những lời đó.”

“Nếu cô không tham gia vào kế hoạch ép tôi.”

“Hôm nay tôi có muốn kiện cũng không kiện được.”

Cô ngẩng đầu.

“Dao là cô tự đưa.”

“Tôi chỉ nhặt lên trả lại cho cô thôi.”

Phương Chỉ Nhu nghiến răng.

“Chị đừng đắc ý.”

“Dù sao Lục Nghiễn Châu cũng từng yêu tôi.”

Tô Vãn Ninh cười.

Lần này cô thật sự cười.

“Vậy chúc mừng cô.”

“Nhặt được thứ tôi không cần nữa, còn nâng niu ba năm.”

Sắc mặt Phương Chỉ Nhu lập tức méo mó.

Luật sư của cô ta vội vàng kéo tay cô ta lại.

“Tô tổng, chúng tôi đồng ý xin lỗi công khai, đồng thời bồi thường theo yêu cầu.”

Phương Chỉ Nhu quay phắt sang.

“Anh nói gì?”

Luật sư hạ giọng:

“Cô Phương, nếu ra tòa, tình hình chỉ tệ hơn.”

Tô Vãn Ninh khép tài liệu.

“Xin lỗi công khai phải đăng liên tục bảy ngày.”

“Bồi thường dùng danh nghĩa cá nhân của cô Phương chuyển vào quỹ hỗ trợ phụ nữ mang thai gặp bạo lực tinh thần.”

“Thiếu một ngày, thiếu một đồng, Vãn An sẽ tiếp tục kiện.”

Phương Chỉ Nhu nhìn cô chằm chằm.

Ánh mắt như muốn xé nát cô.

Nhưng cuối cùng vẫn phải ký.

Bút rơi xuống giấy.

Tay cô ta run đến mức chữ ký méo mó.

Ngày hôm sau.

Phương Chỉ Nhu đăng lời xin lỗi công khai.

Từng chữ đều bị cư dân mạng chụp lại, lan truyền khắp nơi.

Cô ta từng thích đứng trên cao nhìn người khác chật vật.

Bây giờ, chính cô ta bị treo lên cho cả thế giới nhìn.

Nhà họ Phương vì bảo vệ công ty, tuyên bố Phương Chỉ Nhu tạm thời rút khỏi mọi vị trí quản lý.

Nói trắng ra là bị đá khỏi trung tâm quyền lực.

Mà người tiếp quản phần dự án cô ta từng phụ trách, lại là một em họ mà cô ta luôn xem thường.

Cùng ngày, Lục thị cũng phải trả giá.

Hội đồng quản trị lấy lý do khủng hoảng hình ảnh và sai lầm chiến lược, ép Lục Nghiễn Châu rời khỏi vị trí tổng giám đốc trong sáu tháng.

Tin tức này vừa công bố, cả giới tài chính Bắc Thành chấn động.

Người đàn ông từng tự cho mình có thể kiểm soát mọi bàn cờ, cuối cùng bị chính bàn cờ mình tạo ra nuốt chửng.

Tối đó, mưa ở Nam Thành rơi rất lớn.

Tô Vãn Ninh đón Tô Dịch An tan học.

Cậu bé mặc áo mưa màu vàng, ôm một bức tranh.

“Mẹ ơi, hôm nay con vẽ gia đình.”

Tô Vãn Ninh cúi đầu nhìn.

Trong tranh có một ngôi nhà nhỏ.

Có mẹ.

Có con.

Có dì Tống.

Có một con mèo béo trong sân.

Không có ba.

Tô Vãn Ninh nhẹ nhàng hỏi:

“Dịch An, con có muốn vẽ thêm ai không?”

Tô Dịch An nghiêm túc nghĩ một lát.

Sau đó lắc đầu.

“Không ạ.”

“Nhà mình đủ rồi.”

Chỉ bốn chữ.

Nhà mình đủ rồi.

Tô Vãn Ninh bỗng thấy mắt hơi cay.

Nhưng lần này, cô không cố nhịn nữa.

Cô cúi xuống hôn nhẹ lên trán con.

“Ừ.”

“Nhà mình đủ rồi.”

Cách đó không xa.

Lục Nghiễn Châu ngồi trong xe.

Qua màn mưa, anh nhìn hai mẹ con dưới chiếc ô trong suốt.

Anh nghe không rõ họ nói gì.

Nhưng anh nhìn thấy Tô Vãn Ninh cười.

Nụ cười ấy rất dịu dàng.

Là nụ cười anh từng chưa bao giờ trân trọng.

Anh từng nghĩ Ôn Vãn Ninh mềm yếu, không thể rời khỏi mình.

Từng nghĩ cô yêu anh nên sẽ mãi chờ anh quay đầu.

Từng nghĩ đứa bé kia chỉ là một biến số có thể xử lý.

Nhưng hóa ra.

Người thật sự không thể rời đi là anh.

Người bị bỏ lại trong quá khứ cũng là anh.

Tài xế hỏi nhỏ:

“Lục tổng, chúng ta đi chứ?”

Lục Nghiễn Châu nhìn rất lâu.

Cuối cùng khàn giọng nói:

“Đi thôi.”

Xe chậm rãi rời khỏi con phố nhỏ.

Từ đầu đến cuối, Tô Vãn Ninh không quay đầu.

Năm năm sau.

Vãn An Sinh Dược chính thức niêm yết.

Ngày gõ chuông, Tô Vãn Ninh mặc bộ vest trắng, đứng trước hàng trăm ống kính truyền thông.

Bên trái cô là dì Tống.

Bên phải là Tô Dịch An đã tám tuổi, mặc sơ mi nhỏ, thắt nơ xanh, vẻ mặt nghiêm túc như một ông cụ non.

Phóng viên cười hỏi:

“Dịch An, hôm nay con có vui không?”

Cậu bé gật đầu.

“Vui ạ.”

“Vì sao?”

“Vì mẹ con rất giỏi.”

Cả hội trường bật cười thiện ý.

Phóng viên lại hỏi:

“Vậy sau này con muốn trở thành người như mẹ không?”

Tô Dịch An suy nghĩ rất nghiêm túc.

Sau đó đáp:

“Con muốn trở thành người có thể bảo vệ mẹ.”

Tô Vãn Ninh cúi đầu nhìn con.

Cậu bé cũng ngẩng lên nhìn cô.

Trong đôi mắt ấy, cô nhìn thấy rất nhiều thứ.

Thấy đêm mưa rời khỏi Bắc Thành.

Thấy phòng sinh sáng đèn.

Thấy những đêm thức trắng bên giường bệnh của con.

Thấy chính mình từng vỡ nát.

Cũng thấy chính mình từng chút từng chút đứng dậy.

Tiếng chuông niêm yết vang lên.

Cổ phiếu Vãn An tăng kịch trần ngay trong ngày đầu.

Tài sản cá nhân của Tô Vãn Ninh vượt qua toàn bộ nhà họ Phương.

Truyền thông gọi cô là “nữ vương sinh dược phía nam”.

Nhưng sau buổi lễ, cô chỉ tháo giày cao gót, thay một đôi dép mềm, dẫn con đi ăn mì bò ở quán nhỏ đầu hẻm.

Dì Tống ngồi đối diện, vừa ăn vừa cười.

“Chủ tịch công ty niêm yết mà ăn mừng thế này à?”

Tô Vãn Ninh gắp rau cho con.

“Thế này ngon hơn tiệc rượu nhiều.”

Tô Dịch An gật đầu phụ họa.

“Mì bò là ngon nhất.”

Ba người cùng bật cười.

Ngoài cửa quán, nắng chiều phủ lên con hẻm Thanh Hà một màu vàng ấm áp.

Cuộc đời cô từng bị xé nát như những mảnh giấy khám thai năm đó.

Nhưng bây giờ, cô không cần nhặt lại nữa.

Bởi cô đã viết một tờ giấy mới.

Trên đó không có tên Lục Nghiễn Châu.

Không có Phương Chỉ Nhu.

Không có nhà họ Lục.

Chỉ có Tô Vãn Ninh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...