Tô Dịch An.
Và một tương lai sạch sẽ, rực rỡ, thuộc về chính họ.
Cùng ngày hôm đó, ở Bắc Thành.
Lục Nghiễn Châu ngồi một mình trong văn phòng cũ.
Trên màn hình lớn đang phát lại buổi lễ niêm yết của Vãn An.
Người phụ nữ trong màn hình sáng rực đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Trợ lý đặt một phong thư lên bàn.
“Lục tổng.”
“Đây là thư mời sinh nhật tám tuổi của cậu bé Dịch An.”
Lục Nghiễn Châu lập tức ngẩng đầu.
Trong mắt có ánh sáng gần như tuyệt vọng.
“Cô ấy gửi?”
Trợ lý im lặng hai giây.
“Không phải.”
“Là quỹ từ thiện Vãn An gửi đồng loạt cho các nhà tài trợ.”
“Tiệc sinh nhật năm nay của cậu bé là buổi gây quỹ cho trẻ em có hoàn cảnh đặc biệt.”
“Ngài cũng nằm trong danh sách khách mời phổ thông.”
Ánh sáng trong mắt Lục Nghiễn Châu tắt đi từng chút một.
Khách mời phổ thông.
Hóa ra đến sinh nhật con trai mình, anh cũng chỉ là khách mời phổ thông.
Anh mở phong thư.
Bên trong là thiệp mời được in rất đẹp.
Không có lời nhắn riêng.
Không có tên anh viết tay.
Chỉ có một dòng chữ:
“Cảm ơn quý khách đã đồng hành cùng Quỹ Bình An.”
Bình An.
Tên của quỹ.
Cũng là thứ anh từng suýt hủy đi.
Lục Nghiễn Châu nhìn tấm thiệp rất lâu.
Cuối cùng khàn giọng hỏi:
“Tôi có thể đi không?”
Trợ lý không biết trả lời thế nào.
Bởi ai cũng biết, Tô tổng không cấm anh tham dự sự kiện công khai.
Nhưng cũng sẽ không vì anh mà dừng lại một giây.
Ngày sinh nhật Tô Dịch An.
Lục Nghiễn Châu thật sự đến.
Anh mặc một bộ vest đơn giản, không dẫn theo quá nhiều người.
Trong hội trường, trẻ em chạy qua chạy lại, tiếng cười vang khắp nơi.
Tô Dịch An đứng trên sân khấu, đọc bài phát biểu ngắn do chính mình viết.
“Con từng hỏi mẹ, vì sao quỹ của chúng ta tên là Bình An.”
“Mẹ nói, vì có rất nhiều bạn nhỏ chỉ cần bình an lớn lên đã là một điều rất khó.”
“Cho nên con hy vọng các bạn ấy đều có thể bình an.”
“Cũng hy vọng mẹ con mỗi ngày đều bình an.”
Dưới sân khấu vỗ tay vang dội.
Lục Nghiễn Châu ngồi ở hàng ghế cuối.
Mắt đỏ hoe.
Sau buổi lễ, anh đứng ở hành lang.
Tô Dịch An đi ngang qua, nhận ra anh.
Cậu bé đã cao hơn nhiều.
Đường nét cũng càng lúc càng giống anh.
Nhưng ánh mắt lại giống Tô Vãn Ninh.
Sạch sẽ.
Bình tĩnh.
Không cần dựa vào bất kỳ ai.
Lục Nghiễn Châu khàn giọng:
“Dịch An.”
Cậu bé dừng bước.
Lễ phép gật đầu.
“Chú Lục.”
Chú Lục.
Vẫn là chú.
Lục Nghiễn Châu miễn cưỡng cười.
“Chúc mừng sinh nhật con.”
“Cảm ơn chú.”
Anh lấy ra một hộp quà.
“Đây là quà sinh nhật.”
Tô Dịch An không nhận ngay.
Cậu quay đầu nhìn Tô Vãn Ninh ở cách đó không xa.
Tô Vãn Ninh đang nói chuyện với khách mời.
Nhưng cô vẫn nhìn thấy.
Cô không bước tới.
Chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Tô Dịch An lúc này mới nhận hộp quà.
“Cảm ơn chú.”
Lục Nghiễn Châu nhìn cậu.
“Con có muốn biết…”
Anh dừng lại.
Câu “chú là ba con” nghẹn trong cổ họng.
Nhưng khi nhìn đôi mắt trong veo của đứa trẻ, anh bỗng không nói ra được.
Anh nhớ lời Tô Vãn Ninh.
Đừng để nó biết năm đó nó từng bị cha ruột ghét bỏ đến mức nào.
Đó là điều tốt nhất anh có thể làm cho nó.
Cuối cùng, anh chỉ nói:
“Con phải sống thật tốt.”
Tô Dịch An nghiêm túc gật đầu.
“Con sẽ sống tốt.”
“Vì mẹ con cũng sống rất tốt.”
Nói xong, cậu bé ôm quà chạy về phía Tô Vãn Ninh.
Lục Nghiễn Châu đứng nguyên tại chỗ.
Nhìn con trai mình chạy về phía một thế giới không có anh.
Anh không còn tư cách bước vào.
Cũng không còn tư cách oán trách.
Bởi cánh cửa ấy, năm đó là chính tay anh đóng lại.
Tô Dịch An chạy đến bên mẹ, đưa hộp quà cho cô xem.
Tô Vãn Ninh cúi đầu hỏi:
“Con muốn mở không?”
“Để về nhà mở ạ.”
“Được.”
Cậu bé nhìn về phía cuối hành lang.
“Người chú đó hình như rất buồn.”
Tô Vãn Ninh cũng nhìn thoáng qua.
Sau đó cô thu mắt về.
“Có những nỗi buồn là do chính mình chọn.”
Tô Dịch An cái hiểu cái không.
“Vậy mình giúp chú ấy được không mẹ?”
Tô Vãn Ninh mỉm cười.
“Không phải nỗi buồn nào cũng cần chúng ta giúp.”
“Có những người phải tự học cách chịu trách nhiệm.”
Tô Dịch An gật đầu.
“Con hiểu rồi.”
Cậu bé nắm tay cô.
“Mẹ ơi, mình về nhà ăn bánh kem được không?”
“Được.”
“Dì Tống có mua nến số tám không ạ?”
“Có.”
“Con muốn ước.”
“Con muốn ước gì?”
Tô Dịch An ngẩng đầu cười.
“Không nói được ạ.”
“Nói ra sẽ mất linh.”
Tô Vãn Ninh bật cười.
“Được, vậy mẹ không hỏi.”
Hai mẹ con nắm tay nhau đi về phía ánh đèn.
Dì Tống đi phía sau, miệng còn lẩm bẩm:
“Chậm thôi, chậm thôi, bánh kem không chạy mất đâu.”
Hành lang dài sáng rực.
Bên ngoài là trời đêm Nam Thành dịu dàng.
Lục Nghiễn Châu đứng trong bóng tối phía sau.
Không ai đuổi anh.
Nhưng cũng không ai chờ anh.
Nhiều năm trước, anh từng cho Ôn Vãn Ninh một lựa chọn tàn nhẫn.
Phá đứa bé.
Hoặc biến khỏi đây.
Khi ấy cô chọn rời đi.
Anh tưởng đó là thất bại của cô.
Sau này anh mới hiểu.
Đó là lần đầu tiên cô chiến thắng anh.
Cô rời khỏi anh.
Giữ lại con.
Giữ lại mạng sống của mình.
Giữ lại lòng tự trọng.
Rồi dùng ba năm, năm năm, cả phần đời rực rỡ về sau để chứng minh một chuyện.
Không có Lục Nghiễn Châu, Ôn Vãn Ninh không hề rơi xuống vực.
Cô chỉ đổi một bầu trời.
Từ đó, trời cao biển rộng.
Không còn ngoảnh đầu.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)