Nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.
“Vãn Vãn.”
Tôi kéo vali tránh khỏi tay anh ta.
“Đừng gọi thân mật như vậy. Tôi thấy ghê.”
Mặt Trần Hạo cứng lại.
Anh ta hít sâu một hơi, cố nén giận.
“Chúng ta nói chuyện được không?”
“Tôi đã hẹn luật sư. Muốn nói gì thì nói trước mặt luật sư.”
“Nhất định phải làm đến mức này sao?”
Tôi nhìn anh ta.
“Lúc anh ôm Lâm Duyệt ở Bali, có nghĩ đến hôm nay không?”
Trần Hạo nghẹn lại.
Một lúc sau, anh ta thấp giọng:
“Anh thừa nhận anh sai. Nhưng chuyện tình cảm… là anh nhất thời hồ đồ.”
Tôi bật cười.
“Nhất thời?”
Tôi lấy từ túi xách ra một tập ảnh nhỏ.
Không phải ảnh tôi dán ở công ty.
Mà là ảnh chụp màn hình lịch sử đặt phòng, lịch sử chuyển khoản, tin nhắn hai người đặt vé máy bay, đặt nhà hàng, đặt resort.
Từng lần.
Từng ngày.
Từng tháng.
Tôi ném tập ảnh vào người anh ta.
“Trần Hạo, nhất thời của anh kéo dài tám tháng. Anh đúng là rất kiên trì.”
Môi Trần Hạo mấp máy, không nói được lời nào.
Tôi tiếp tục:
“Anh dùng danh nghĩa công tác để đi du lịch với cô ta. Dùng thẻ công ty mua quà cho cô ta. Dùng vị trí của mình bảo vệ cô ta. Còn dùng tên tôi để gánh rủi ro dự án.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Tình cảm của anh dơ thì thôi. Đến sự nghiệp anh cũng dơ.”
Câu cuối cùng khiến sắc mặt Trần Hạo lập tức tái mét.
Anh ta như bị đâm trúng chỗ đau nhất.
“Anh không cố ý hại em.”
“Không cố ý?”
Tôi cười nhẹ.
“Vậy là anh chỉ thuận tay đẩy tôi xuống vực thôi?”
Trần Hạo đỏ mắt.
“Vãn Vãn, em đừng nói như vậy. Chúng ta đã bên nhau bảy năm. Anh biết anh có lỗi, nhưng em cũng không thể phủi sạch mọi thứ như vậy được. Nhà là chúng ta cùng mua.
Mẹ anh cũng xem em như con gái ruột…”
Tôi giơ tay ngắt lời anh ta.
“Đừng nhắc mẹ anh.”
Trần Hạo khựng lại.
Tôi lấy điện thoại mới ra, mở đoạn ghi âm.
Giọng mẹ chồng vang lên rất rõ:
“Đàn ông thành đạt bên ngoài có vài cô gái vây quanh là chuyện bình thường. Con là vợ thì phải biết nhịn. Chỉ cần nó còn về nhà, còn đưa tiền cho con, con làm lớn chuyện làm gì?”
Đoạn thứ hai.
“Cái nhà này đứng tên Hạo Hạo, con đừng tưởng đóng góp chút tiền là có quyền đòi chia.”
Đoạn thứ ba.
“Phụ nữ qua ba mươi rồi, ly hôn còn ai thèm lấy? Con ngoan ngoãn một chút, mẹ sẽ nói Hạo Hạo đừng quá lạnh nhạt với con.”
Tôi tắt ghi âm.
Nhìn Trần Hạo.
“Đây là mẹ anh xem tôi như con gái ruột?”
Trần Hạo hoàn toàn chết lặng.
Anh ta có lẽ không ngờ tôi lại ghi âm.
Càng không ngờ, tôi không chỉ chuẩn bị để đối phó với anh ta.
Mà còn chuẩn bị cả với gia đình anh ta.
Tôi kéo vali đi ngang qua anh ta.
“Trần Hạo, đơn ly hôn tôi đã gửi cho luật sư. Tài sản chung, công sức đóng góp, khoản vay, khoản tiết kiệm, từng đồng tôi đều sẽ tính rõ.”
Anh ta đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi.
“Vãn Vãn, anh không ly hôn.”
Tôi cúi đầu nhìn tay anh ta.
“Buông ra.”
“Anh không buông. Chúng ta có thể bắt đầu lại. Anh sẽ sa thải Lâm Duyệt. Anh sẽ cắt đứt với cô ta. Anh sẽ…”
Tôi dùng sức hất tay anh ta ra.
“Anh tưởng anh là thứ gì?”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng từng chữ đều lạnh đến tận xương.
“Trần Hạo, lúc tôi yêu anh, anh mới đáng giá. Bây giờ tôi không yêu nữa, anh chỉ là một người đàn ông ngoại tình, tham lam, vô dụng, còn tự cho mình quan trọng.”
Mặt anh ta trắng bệch.
Tôi kéo vali rời đi.
Sau lưng, Trần Hạo đứng im tại chỗ rất lâu.
Tôi không quay đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)