Một lần cũng không.

07

Ngày hòa giải ly hôn đầu tiên.

Trần Hạo dẫn theo mẹ anh ta đến.

Mẹ chồng vừa nhìn thấy tôi đã nhào tới khóc.

“Vãn Vãn à, mẹ biết con chịu ấm ức. Nhưng vợ chồng sống với nhau, ai mà không có lúc sai? Hạo Hạo đã biết lỗi rồi. Con tha cho nó lần này đi.”

Tôi ngồi sau bàn luật sư, bình tĩnh uống trà.

Luật sư Trịnh ngồi bên cạnh tôi, mở tài liệu.

“Mời hai vị ngồi xuống. Hôm nay chúng ta chỉ nói về điều kiện ly hôn.”

Mẹ chồng lập tức khóc to hơn.

“Ly hôn cái gì mà ly hôn? Vãn Vãn, con đừng nghe người ngoài xúi giục. Con với Hạo Hạo nhiều năm tình cảm như vậy, chẳng lẽ chỉ vì một con bé không biết xấu hổ mà bỏ hết sao?”

Tôi đặt ly trà xuống.

“Dì à.”

Mẹ chồng sững lại.

Trước đây tôi luôn gọi bà là mẹ.

Bây giờ đổi thành “dì”, mặt bà lập tức khó coi.

Tôi nhìn bà, giọng rất nhẹ:

“Con bé không biết xấu hổ mà dì nói, mấy ngày trước còn được dì gửi canh bổ đến tận công ty.”

Mẹ chồng biến sắc.

Tôi lấy ra ảnh chụp màn hình chuyển khoản.

Mỗi tháng, mẹ chồng đều chuyển cho Lâm Duyệt vài nghìn tệ.

Ghi chú rất thân mật:

“Mua đồ ăn ngon.”

“Đừng để mình gầy quá.”

“Hạo Hạo bận, con phải chăm sóc nó.”

Tôi đẩy giấy tờ qua.

“Dì biết từ lâu rồi, đúng không?”

Mẹ chồng há miệng.

Không nói được gì.

Trần Hạo cau mày nhìn mẹ mình.

“Mẹ?”

Mẹ chồng lúng túng.

“Mẹ… mẹ chỉ thấy con bé đáng thương. Một cô gái trẻ ở thành phố lớn không dễ dàng…”

Tôi cười.

“Ừ. Cô ta đáng thương. Còn tôi đáng đời.”

Mẹ chồng vội nói:

“Không phải ý mẹ như vậy.”

“Dì không cần giải thích.”

Tôi nhìn luật sư Trịnh.

“Tiếp tục đi.

Luật sư Trịnh đẩy bản thỏa thuận ly hôn ra.

“Yêu cầu của cô Tô rất rõ. Thứ nhất, căn nhà là tài sản sau hôn nhân, tiền trả trước và khoản vay đều có phần đóng góp của cô Tô, yêu cầu chia theo tỷ lệ thực tế và giá trị tăng thêm.”

“Thứ hai, xe đứng tên Trần Hạo nhưng tiền mua xe rút từ tài khoản chung, yêu cầu chia đôi giá trị hiện tại.”

“Thứ ba, khoản tiết kiệm chung bị Trần Hạo chuyển ra ngoài trong tám tháng qua, bao gồm các khoản quà tặng không hợp lý cho Lâm Duyệt, yêu cầu hoàn trả vào tài sản chung để phân chia.”

“Thứ tư, Trần Hạo là bên có lỗi trong hôn nhân. Cô Tô yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần.”

“Thứ năm…”

Trần Hạo càng nghe mặt càng đen.

Đến cuối cùng, anh ta không nhịn được nữa.

“Tô Vãn, em nhất định phải tính toán với anh từng đồng như vậy sao?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Tiền tôi kiếm được bằng tăng ca, không phải gió thổi tới.”

Anh ta cắn răng.

“Nhưng căn nhà là đứng tên anh.”

Luật sư Trịnh mỉm cười.

“Đứng tên ai không quyết định toàn bộ quyền sở hữu trong hôn nhân. Anh Trần, anh cũng làm quản lý nhiều năm rồi, đừng giả vờ không hiểu luật cơ bản như vậy.”

Mặt Trần Hạo đỏ lên.

Mẹ chồng lập tức đập bàn.

“Không được! Nhà đó là nhà của con trai tôi! Cô muốn ly hôn thì cứ đi, đừng hòng mang một đồng nào của nhà họ Trần!”

Tôi nhìn bà.

“Dì nói sai rồi.”

Tôi mở một tập tài liệu khác.

“Năm đó mua nhà, tiền đặt cọc có ba mươi vạn là tôi bán căn hộ nhỏ trước hôn nhân của mình để góp vào. Chuyển khoản, hợp đồng mua bán, sao kê ngân hàng đều ở đây.”

Mẹ chồng cứng họng.

Tôi tiếp tục:

“Ba năm đầu trả nợ, lương của tôi chuyển thẳng vào tài khoản vay. Trần Hạo khi đó còn đang trả nợ cho em trai anh ta, gần như không đóng được bao nhiêu.”

Tôi nhìn sang Trần Hạo.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...