Cô ta đứng chết lặng.
Tôi kéo cửa xe.
Trước khi lên xe, tôi quay đầu nhìn cô ta lần cuối.
“Cô mới hai mươi ba tuổi, đúng là còn trẻ. Vậy thì nhớ kỹ bài học đầu đời này.”
“Đồ của người khác, đừng chạm.”
09
Sau đó, mọi chuyện diễn ra nhanh hơn tôi tưởng.
Công ty cũ ra thông báo nội bộ.
Trần Hạo bị cách chức, chấm dứt hợp đồng lao động, đồng thời phải phối hợp bồi thường các khoản chi phí công tác sai phạm.
Lâm Duyệt cũng bị sa thải.
Lý do ghi rất chính thức:
“Vi phạm nghiêm trọng quy định đạo đức nghề nghiệp và quy chế chi phí nội bộ.”
Nhưng mọi người đều hiểu.
Cô ta đã tự tay chặt đứt đường lui của mình.
Dự án Lam Hải chuyển sang hợp tác trực tiếp với tôi dưới danh nghĩa cố vấn độc lập của Thiên Thành.
Ba ngày sau khi tôi tiếp nhận, phương án sửa đổi được thông qua.
Bảy ngày sau, giai đoạn hai khởi động lại.
Một tháng sau, Thiên Thành công bố bổ nhiệm tôi làm Giám đốc trung tâm thiết kế mới.
Ngày nhận quyết định bổ nhiệm, Chu Kính mời tôi ăn cơm.
Ông ấy nâng ly nước, cười nói:
“Cô Tô, chúc mừng cô. Cô mất một người chồng tồi, nhưng nhặt lại được cả tương lai.”
Tôi cũng nâng ly.
“Không phải nhặt lại.”
Tôi cười.
“Là tôi tự tay giành lại.”
Chu Kính sững một chút, sau đó cười lớn.
“Đúng. Là cô tự tay giành lại.”
Tin tôi nhận chức nhanh chóng truyền về công ty cũ.
Đồng nghiệp cũ nhắn tin chúc mừng rất nhiều.
Có người nói:
“Chị Tô, chị đi rồi tụi em mới biết trước đây chị gánh nhiều việc thế nào.”
Có người nói:
“Trần Hạo đúng là tự hủy. Không có chị, anh ta chẳng làm nổi gì.”
Có người nói:
“Lâm Duyệt bị mấy công ty trong ngành từ chối rồi. Nghe nói cô ta khóc lóc ở nhà mấy ngày.”
Tôi xem xong chỉ trả lời cảm ơn.
Không bình luận thêm.
Tôi không cần ngày nào cũng nhìn họ thảm hại để thấy vui.
Tôi chỉ cần biết cuộc sống của mình đang tốt lên.
Thế là đủ.
10
Ba tháng sau.
Phiên tòa ly hôn mở lần đầu.
Trần Hạo gầy đi rất nhiều.
Bộ vest trên người vẫn là bộ tôi mua cho anh ta năm ngoái, nhưng mặc lên lúc này lại có vẻ rộng thùng thình.
Mẹ chồng không còn hung hăng như trước.
Bà ngồi bên cạnh anh ta, hai mắt đỏ hoe.
Vừa nhìn thấy tôi, bà lập tức đứng dậy.
“Vãn Vãn…”
Tôi đi ngang qua bà.
Không dừng lại.
Trong phiên tòa, luật sư Trịnh trình bày từng khoản rất rõ ràng.
Bằng chứng ngoại tình.
Bằng chứng chuyển dịch tài sản.
Bằng chứng sử dụng tài sản chung để tặng quà cho người thứ ba.
Bằng chứng đóng góp mua nhà.
Bằng chứng Trần Hạo là bên có lỗi.
Từng tài liệu được đưa ra.
Từng lời ngụy biện của phía Trần Hạo bị bác bỏ.
Đến cuối cùng, anh ta gần như không còn gì để nói.
Thẩm phán hỏi:
“Bị đơn có đồng ý ly hôn không?”
Trần Hạo nhìn tôi.
Ánh mắt anh ta đỏ lên.
“Tô Vãn, anh thật sự biết sai rồi.”
Tôi ngồi bên nguyên đơn, lặng lẽ nhìn anh ta.
“Câu này anh nên nói với bản thân của tám tháng trước.”
Anh ta nghẹn ngào:
“Anh không muốn mất em.”
Tôi bình tĩnh đáp:
“Anh mất tôi từ lúc anh nghĩ tôi dễ bị thay thế.”
Môi Trần Hạo run rẩy.
Mẹ chồng che mặt khóc.
Nhưng không ai trong số họ khiến tôi dao động nữa.
Kết quả cuối cùng.
Tòa chấp nhận ly hôn.
Căn nhà được định giá lại, Trần Hạo muốn giữ nhà thì phải thanh toán phần giá trị thuộc về tôi.
Xe bán đi chia tài sản.
Khoản tiền anh ta chuyển cho Lâm Duyệt bị tính vào tài sản chung cần hoàn trả.
Chaporia
Bình Luận (0)