Ngoài ra, anh ta phải bồi thường thêm một khoản tổn thất tinh thần.

Không quá nhiều.

Nhưng đủ để anh ta đau.

Ngày bước ra khỏi tòa, trời rất đẹp.

Mây trắng lững lờ trôi.

Ánh nắng chiếu xuống bậc thềm đá.

Tôi đứng đó, hít một hơi thật sâu.

Luật sư Trịnh vỗ vai tôi.

“Chúc mừng, độc thân phú bà.”

Tôi bật cười.

“Cảm ơn.”

Trần Hạo từ phía sau đuổi theo.

“Tô Vãn.”

Tôi dừng bước.

Anh ta đứng cách tôi vài mét.

Trong mắt đầy hối hận.

“Sau này… chúng ta còn có thể làm bạn không?”

Tôi nhìn anh ta như nhìn một câu chuyện cũ đã phủ bụi.

“Không.”

Anh ta cứng người.

Tôi nói tiếp:

“Người từng phản bội tôi, không xứng làm chồng. Người từng hại tôi, không xứng làm bạn.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Lần này, tôi vẫn không quay đầu.

11

Nửa năm sau.

Tôi mua một căn hộ mới.

Không quá lớn.

Nhưng tầng cao, ánh sáng đẹp, cửa sổ sát đất nhìn được cả dòng sông uốn quanh thành phố.

Ngày chuyển nhà, tôi tự tay đặt một bình hoa trắng trên bàn ăn.

Không có tiếng cãi vã.

Không có mẹ chồng gọi điện sai bảo.

Không có người đàn ông về nhà với mùi nước hoa lạ.

Chỉ có ánh nắng, gió nhẹ, và căn nhà đứng tên tôi.

Buổi tối, tôi mở một chai rượu vang.

Rót nửa ly.

Đúng lúc đó, điện thoại reo.

Là số lạ.

Tôi nghe máy.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó vang lên giọng Lâm Duyệt.

“Chị Tô…”

Tôi không nói.

Cô ta hít sâu một hơi.

“Em sắp rời khỏi thành phố này rồi.”

“Ừ.”

“Em chỉ muốn nói với chị một tiếng… xin lỗi.”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Không đáp.

Lâm Duyệt nghẹn ngào:

“Sau khi bị sa thải, em mới biết Trần Hạo không hề định cưới em.

Anh ta chỉ muốn em ra mặt nhận lỗi để anh ta giảm trách nhiệm. Em cãi nhau với anh ta, anh ta còn nói… nói em tự mình ngu thì tự chịu.”

Tôi không bất ngờ.

Trần Hạo vốn là người như vậy.

Khi anh ta cần cô ta, cô ta là “người khiến anh thoải mái”.

Khi cô ta trở thành gánh nặng, cô ta chỉ là “phiền phức”.

Lâm Duyệt nói tiếp:

“Em từng nghĩ em thắng chị. Bây giờ mới biết, em chỉ nhặt một thứ chị không cần nữa mà còn tưởng là báu vật.”

Câu này khiến tôi hơi nhướng mày.

Ít ra cô ta cũng chưa ngu đến cùng.

Tôi nhàn nhạt nói:

“Sau này sống cho đàng hoàng.”

Đầu dây bên kia lập tức òa khóc.

“Cảm ơn chị.”

Tôi cúp máy.

Không tha thứ.

Cũng không nguyền rủa.

Cô ta phải sống thế nào là chuyện của cô ta.

Còn tôi, không muốn phí thêm cảm xúc cho hai người đó nữa.

12

Một năm sau.

Dự án Lam Hải hoàn thành vượt mức mong đợi.

Thiên Thành tổ chức tiệc mừng tại khách sạn năm sao.

Tôi mặc một chiếc váy đen đơn giản, tóc búi thấp, trang sức chỉ có một đôi khuyên tai ngọc trai.

Khi tôi bước lên sân khấu nhận giải thưởng “Người phụ trách xuất sắc nhất năm”, ánh đèn chiếu xuống.

Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường.

Tôi nhìn xuống hàng ghế bên dưới.

Rất nhiều gương mặt quen thuộc.

Đối tác.

Đồng nghiệp mới.

Một vài đồng nghiệp cũ.

Và cả Trần Hạo.

Anh ta đứng ở góc xa nhất của hội trường.

Không biết dùng cách nào vào được.

Mặc một bộ vest cũ.

Sắc mặt tiều tụy.

Ánh mắt nhìn tôi phức tạp đến mức gần như đau đớn.

Tôi chỉ liếc qua một cái rồi thu mắt lại.

Giống như nhìn thấy một người xa lạ.

Người dẫn chương trình mời tôi phát biểu.

Tôi cầm micro.

Mỉm cười.

“Một năm trước, có người nói với tôi rằng phụ nữ quá mạnh mẽ sẽ khiến đàn ông áp lực.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...