Dưới sân khấu lập tức yên tĩnh.
Tôi tiếp tục:
“Khi đó tôi đã suy nghĩ rất lâu. Sau này tôi hiểu ra, không phải phụ nữ mạnh mẽ là sai. Mà là có vài người chỉ muốn đứng dưới bóng râm do bạn tạo ra, lại ghét việc bạn cao hơn họ.”
Có người bật cười.
Tiếng vỗ tay rải rác vang lên.
Tôi nhìn cả hội trường.
Giọng bình tĩnh mà rõ ràng:
“Vì vậy, tôi muốn nói với tất cả những người từng bị phản bội, bị phủ nhận, bị lợi dụng công sức rằng: Đừng vội nghi ngờ bản thân. Có thể bạn không hề thất bại. Có thể bạn chỉ đang đứng sai bên cạnh một người không xứng đáng.”
Tiếng vỗ tay lớn hơn.
Tôi mỉm cười.
“Cảm ơn dự án Lam Hải đã cho tôi cơ hội chứng minh chính mình. Cũng cảm ơn bản thân tôi của một năm trước, đã không khóc lóc cầu xin, mà chọn quay đầu rời đi.”
Cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay như sấm.
Tôi cúi đầu cảm ơn.
Khi bước xuống sân khấu, Trần Hạo chặn tôi ở hành lang bên ngoài.
Anh ta nhìn tôi rất lâu.
“Vãn Vãn, em bây giờ… thật sự rất đẹp.”
Tôi dừng bước.
“Cảm ơn. Nhưng gọi tôi là cô Tô.”
Mặt anh ta thoáng cứng lại.
“Cô Tô.”
Anh ta cười khổ.
“Anh nghe nói em sắp trở thành cổ đông của Thiên Thành.”
“Tin anh nghe được hơi chậm.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Tháng trước đã ký rồi.”
Ánh mắt Trần Hạo lập tức tối đi.
Đó từng là giấc mơ của anh ta.
Vào ban lãnh đạo.
Có cổ phần.
Đứng ở nơi cao hơn.
Nhưng anh ta dùng phản bội và tham lam để tự tay phá nát mọi thứ.
Còn tôi dùng năng lực và sự tỉnh táo để đi đến đó.
Anh ta khàn giọng:
“Anh thật sự hối hận.”
Tôi nhìn anh ta.
“Trần Hạo, anh không hối hận vì đã phản bội tôi.”
Anh ta ngẩn ra.
Tôi nói tiếp:
“Anh chỉ hối hận vì người bị anh phản bội không chịu ngã xuống.
Anh hối hận vì tôi không khóc lóc giữ anh lại. Hối hận vì tôi sống tốt hơn sau khi rời khỏi anh. Hối hận vì tất cả những thứ anh tưởng mình có thể lấy đi, cuối cùng đều quay về tay tôi.”
Sắc mặt anh ta trắng bệch.
Tôi nhàn nhạt nói:
“Loại hối hận đó, không đáng tiền.”
Nói xong, tôi đi ngang qua anh ta.
Trần Hạo đột nhiên gọi:
“Nếu ngày đó anh không đi Bali thì sao?”
Tôi không quay đầu.
“Anh vẫn sẽ thua.”
“Vì sao?”
Tôi dừng lại nửa giây.
“Vì người như anh, sớm muộn gì cũng phản bội. Bali chỉ là nơi để tôi nhìn rõ nhanh hơn thôi.”
Sau lưng tôi, Trần Hạo im lặng rất lâu.
Tôi bước vào hội trường sáng rực.
Ở đó có tiếng cười, tiếng chúc mừng, ánh đèn, hoa tươi, và tương lai tôi tự tay giành lấy.
Còn anh ta bị bỏ lại phía sau.
Cùng với đoạn hôn nhân mục nát đó.
13
Đêm ấy về nhà, tôi tháo giày cao gót ở cửa.
Căn hộ yên tĩnh.
Robot hút bụi cần mẫn chạy ngang qua phòng khách.
Con mèo tôi mới nhận nuôi nằm trên ghế sofa, lười biếng ngẩng đầu nhìn tôi một cái rồi lại ngủ tiếp.
Tôi bật cười.
Bước đến mở cửa sổ.
Gió đêm thổi vào, mang theo mùi hoa nhài từ ban công.
Trên bàn làm việc có một phong bì màu trắng.
Bên trong là bản xác nhận chuyển nhượng phần tài sản cuối cùng từ Trần Hạo.
Tiền đã vào tài khoản.
Nhà cũ đã bán.
Khoản bồi thường đã thanh toán đủ.
Từ nay về sau, giữa tôi và anh ta không còn bất kỳ liên quan nào nữa.
Tôi cầm phong bì lên.
Xé đôi.
Rồi xé tiếp.
Từng mảnh giấy rơi vào thùng rác.
Giống như đoạn quá khứ kia.
Đã từng nặng như núi.
Nhưng cuối cùng cũng chỉ còn là thứ có thể vứt đi.
Tôi rót cho mình một ly nước ấm.
Chaporia
Bình Luận (0)