Điện thoại trên bàn sáng lên.
Tin nhắn từ Chu Kính:
“Ngày mai họp cổ đông lúc 9 giờ. Cô Tô, chuẩn bị tinh thần, sẽ có người gây khó dễ.”
Tôi trả lời:
“Không sao. Tôi quen rồi.”
Bên kia gửi lại một biểu tượng cười.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.
Người phụ nữ trong kính mặc váy ngủ màu trắng, tóc xõa trên vai, vẻ mặt bình thản.
Không còn là người vợ thức đến nửa đêm chờ chồng về.
Không còn là người phụ nữ cố gắng giữ thể diện cho một cuộc hôn nhân đã rạn nứt.
Cũng không còn là Tô Vãn đứng sau Trần Hạo.
Tôi là Tô Vãn.
Chỉ là Tô Vãn.
Và như vậy đã đủ rực rỡ.
14
Nhiều năm sau, có người trong ngành vẫn nhắc đến chuyện năm đó.
Họ nói:
“Cô Tô đúng là nhân vật lợi hại. Bị chồng và thư ký khiêu khích, không khóc không làm loạn, quay đầu đánh một ván khiến hai người kia mất sạch.”
Cũng có người nói:
“Nghe nói hôm đó cô ấy dán ảnh khắp công ty, cả tầng 17 náo loạn.”
Mỗi lần nghe những lời đó, tôi chỉ cười.
Thật ra bọn họ không biết.
Tấm ảnh kia chưa bao giờ là đòn trí mạng.
Đòn trí mạng là tôi cuối cùng đã tỉnh.
Phụ nữ một khi tỉnh rồi, sẽ không còn tự lừa mình rằng người đàn ông trước mặt vẫn đáng để tha thứ.
Sẽ không còn lấy “tình nghĩa nhiều năm” làm dây trói cổ mình.
Sẽ không còn sợ người đời bàn tán hơn sợ bản thân sống uất ức.
Ngày Lâm Duyệt gửi tấm ảnh đó, cô ta tưởng mình đang tuyên chiến.
Còn Trần Hạo tưởng tôi sẽ sụp đổ.
Nhưng bọn họ đều sai.
Bức ảnh ấy không hủy hoại tôi.
Nó chỉ giúp tôi nhấn nút kết thúc.
Kết thúc một cuộc hôn nhân thối rữa.
Kết thúc bảy năm tự hạ thấp bản thân.
Kết thúc vai diễn người vợ rộng lượng mà bọn họ muốn tôi tiếp tục diễn.
Về sau, tôi sống rất tốt.
Tốt đến mức không cần chứng minh cho ai xem.
Tôi có công việc mình yêu thích.
Có căn nhà của riêng mình.
Có tài khoản tiết kiệm ngày càng nhiều số không.
Có những chuyến đi không cần báo cáo với bất kỳ ai.
Có những buổi sáng thức dậy, pha trà, tưới hoa, nhìn nắng rơi trên sàn gỗ.
Có những đêm tăng ca vì đam mê chứ không phải vì phải gánh phần việc của một kẻ vô dụng.
Thỉnh thoảng, tôi vẫn đi ngang qua tòa nhà cũ.
Tầng 17 đã thay bảng hiệu mới.
Bảng thông báo năm đó cũng đã bị tháo xuống từ lâu.
Không còn tấm ảnh nào.
Không còn tiếng bàn tán nào.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy nơi đó, tôi đều nhớ đến bản thân mình của đêm ấy.
Người phụ nữ ôm một trăm tấm ảnh A3, bình thản dán từng tấm lên tường.
Không phải vì cô ấy phát điên.
Mà vì cô ấy cuối cùng đã quyết định:
Từ nay về sau, không nuốt uất ức nữa.
Không giữ thể diện cho kẻ phản bội nữa.
Không dùng đời mình làm bậc thang cho ai nữa.
Tôi từng yêu Trần Hạo thật lòng.
Cũng từng vì anh ta mà chịu đựng rất nhiều.
Nhưng tình yêu không phải giấy miễn tội.
Hôn nhân càng không phải nơi để một người vô hạn hy sinh, còn người kia tùy ý giẫm đạp.
Nếu anh ta đã chọn phản bội.
Vậy tôi chọn rời đi.
Nếu anh ta muốn giẫm lên tôi để leo cao.
Vậy tôi kéo cái thang ấy khỏi chân anh ta.
Nếu cô ta muốn dùng một tấm ảnh để khiến tôi đau.
Vậy tôi dùng chính tấm ảnh đó để mở màn cho sự sụp đổ của bọn họ.
Rất công bằng.
Rất hợp lý.
Cũng rất hả dạ.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)