06

Hoắc Kiêu đến đón người sớm hơn mười phút.

Nhưng anh không ngờ Thanh Lê đã đứng sẵn bên ngoài.

Chỉ cần nhìn qua cửa kính xe, anh đã thấy cô.

Xung quanh đông người qua lại, thỉnh thoảng lại có người đưa mắt nhìn về phía Thanh Lê.

Cho dù không nói gì, cô vẫn là tâm điểm.

Trước đây, những ánh mắt như thế thường đặt trên người anh.

Hoắc Kiêu im lặng nhìn một lúc.

Sau đó anh nhìn đồng hồ.

Thanh Lê bảo anh tám giờ rưỡi đến đón, bây giờ mới tám giờ hai mươi.

Bình luận bắt đầu bàn tán:

【Con hồ ly tâm cơ, cố tình đứng ngoài cửa đợi nam chính.】

【Lớp yoga kết thúc lúc tám giờ, cô ta vừa mất hơn mười phút trang điểm kiểu mặt mộc.】

【Quần áo cũng thay một lượt, tự sửa soạn thơm tho xinh đẹp. Một chuỗi combo này mà không phải đang quyến rũ nam chính thì tôi trồng chuối ăn đất.】

【Nữ chính mà có tâm cơ này thì đã sớm hốt được anh trai rồi. May mà nam chính chỉ thích em gái cưng thôi. Chút nữa về chắc chắn nam nữ chính sẽ chạm mặt nhau. Chờ màn Tu La tuyệt mỹ thôi~】

Tôi đã sớm nhìn thấy nam chính.

Nhưng giả vờ như không phát hiện.

Vẫn cúi đầu nhìn điện thoại, lặng lẽ chuyển màn hình về khung chat với anh.

Cho đến khi bên cạnh xuất hiện một bóng đen.

Tôi vội vàng tắt màn hình.

Hoắc Kiêu nhìn thấy ảnh đại diện của mình lóe lên một cái.

Vừa rồi Thanh Lê vẫn luôn xem lịch sử trò chuyện với anh sao?

Tôi ngẩng đầu cười, đôi mắt cong cong.

Tiến lại gần anh, vui vẻ nói:

“Anh đến rồi.”

Khoảng cách quá gần.

Anh thậm chí còn ngửi thấy một mùi hương nhàn nhạt.

Không rõ là mùi nước hoa gì, vừa có hương trà hoa sơn trà vừa có mùi xà phòng.

Không hề nồng gắt.

Rất sạch sẽ.

Mùi hương theo gió lúc ẩn lúc hiện.

Chỉ khi lại gần mới có thể ngửi thấy.

Anh không tự nhiên lùi xa một chút, ánh mắt dừng trên người tôi.

Bình luận đều đang khen nam chính giữ mình.

Tôi quan sát anh một chút.

Tai đỏ lên, thần sắc thả lỏng, ngôn ngữ cơ thể cũng không có ý chống cự.

Vậy nên chắc không phải ghét bỏ.

Mà là ngại ngùng.

Tôi giả vờ do dự:

“Em nghĩ kỹ rồi, cảm thấy có lẽ chúng ta không hợp lắm.”

“Hạ Thư nói anh không để ý gia thế, nhưng… em tìm hiểu một chút rồi, cảm thấy khoảng cách giữa chúng ta vẫn khá lớn.”

Trong mắt Hoắc Kiêu hiện lên chút nghi hoặc.

Nhưng vẻ mặt không thay đổi nhiều.

Đúng lúc này, điện thoại tôi lại sáng lên vài lần.

Hoắc Kiêu khựng lại.

Khoảng cách quá gần, lại thêm anh cao hơn tôi.

Ở khoảng cách này đủ để nhìn thấy màn hình điện thoại.

Anh nhìn thấy một cái tên quen thuộc.

Vì vậy trực tiếp hỏi:

“Có ai nói gì sao?”

Tôi đưa điện thoại cho Hoắc Kiêu.

Anh nhướng mày nhưng không từ chối.

Anh cũng khá tò mò.

Không biết mấy người bạn kia vì theo đuổi người đẹp mà đã bịa ra những chuyện gì với Thanh Lê.

Vì Thanh Lê quá khó theo đuổi nên rất nổi tiếng trong giới.

Anh từng nghe nói gần đây có người cá cược xem ai có thể yêu cô được một tháng mà không bị đá.

Anh biết đám người đó chẳng phải hạng tốt đẹp gì.

Chỉ là gia đình hai bên có qua lại nên bình thường vẫn giao du.

Sau khi xem hết tin nhắn.

Sắc mặt anh tối sầm.

【Hoắc Kiêu tính tình rất tệ. Không phải em nói mình có bệnh sạch sẽ sao? Giới hào môn rất loạn. Anh ta là em gái khống, có vài chuyện tôi không tiện nói. Nhưng em có thể tìm hiểu thêm. À đúng rồi, tôi là con một.】

【Điều kiện như anh ta mà nhiều năm không có bạn gái, ít nhiều cũng có vấn đề. Đừng nghe Hạ Thư nói anh ta không để ý môn đăng hộ đối. Anh ta còn không cho em gái mình yêu trai nghèo cơ mà. Rõ ràng biết Hoắc Kiêu thích em mà vẫn khuyên em theo đuổi anh ta. Có lẽ cô ấy nghĩ nếu anh trai yêu em thì sẽ không quản cô ấy nữa. Nhưng nhà tôi thật sự không để ý những chuyện này.】

Khi nhìn thấy những tin nhắn liên quan đến Hạ Thư.

Ánh mắt Hoắc Kiêu dừng lại vài giây.

Anh cũng không né tránh.

Trực tiếp nhấn vào ảnh đại diện của Hạ Thư.

Anh nhìn thấy trước đó tôi từng hỏi quan hệ giữa cô và anh thế nào.

Hạ Thư trả lời:

【Hoắc Kiêu đúng là đối xử với em rất tốt, nhưng bọn em chỉ là anh em thôi.】

【Hơn nữa em có bạn trai rồi! Nhà em rất thoáng. Mẹ em nói sẽ không ngăn cản chuyện yêu đương tự do.

【Chẳng lẽ anh em nói với chị rằng anh ấy muốn tìm người trong giới sao? Em cảm thấy chị có thể chủ động hỏi thử.】

Để chứng minh sự trong sạch của mình.

Hạ Thư liên tiếp gửi vài tấm ảnh hẹn hò.

Bình luận vỡ trận:

【Hỏng rồi! Trong nguyên tác vốn là nữ chính bảo nữ phụ dò hỏi nam chính xem trong giới có người anh thích hay không. Kết quả nam chính trực tiếp thừa nhận luôn.】

【Sau này lúc nữ chính khóc, nam chính sẽ nói thẳng người mình thích chính là cô ấy.】

【Bây giờ chắc nam chính sẽ hiểu lầm rằng nữ chính thật sự thích tên trai bao kia mất.】

Tôi khẽ cụp mắt, mang theo vẻ mất mát:

“Nếu anh thấy không tiện thì em có thể chấp nhận không công khai.”

“Nhưng anh phải nói rõ suy nghĩ của mình trước.”

“Em chỉ chấp nhận một mối quan hệ yêu đương bình thường.”

“Nếu hiện tại anh đang thích cô gái khác thì tuyệt đối đừng theo đuổi em. Em ghét nhất bị lừa dối, cũng không thích mập mờ.”

Hoắc Kiêu tắt màn hình rồi đáp:

“Anh không phải loại người đó.”

Anh nhìn thẳng vào mắt tôi.

Trong mắt hiện lên chút do dự.

Anh đang suy nghĩ nên nói thật với tôi thế nào.

Nam chính có điểm này rất tốt.

Lúc còn trẻ tâm cơ chưa sâu.

Mọi suy nghĩ đều hiện rõ trên mặt.

Tôi nhìn đôi môi anh.

Dáng môi rất đẹp.

Hơn nữa nụ hôn đầu còn giữ lại, rất sạch sẽ.

Ngay lúc anh định mở miệng nói thật.

Tôi nhón chân lên, khẽ hôn lướt qua môi anh.

“Em tin anh.”

Toàn thân Hoắc Kiêu cứng đờ.

Đồng tử co lại.

Bình luận nổ tung:

【Không phải chứ, con đào mỏ đáng lẽ phải đòi danh phận mới đúng, sao lại lùi một bước để tiến ba bước thế này?】

【Sao nam chính không đẩy ra!】

【Nam chính chu môi làm gì vậy? Anh có ý gì hả?】

【Nữ chính đáng thương quá, đứng dưới lầu đợi hai mươi phút, nam chính bận hẹn hò đến tin nhắn cũng không trả lời.】

Sau khi kết thúc nụ hôn.

Tôi chủ động đề nghị đi dạo quanh đây.

Hoắc Kiêu đồng ý, nhét chìa khóa xe trở lại túi.

Cố ý chọn đi dạo vào ban đêm.

Bởi vì khung cảnh yên tĩnh rất thích hợp để tâm sự.

Mà màn đêm cũng luôn dễ khiến người ta sinh ra cảm giác mập mờ.

Hoặc tạo ra ảo giác về tình yêu.

Trên đường đi.

Ánh mắt anh thỉnh thoảng lại dừng trên người tôi.

Bên cạnh bỗng vang lên tiếng còi xe.

Tôi giả vờ bước hụt bậc thềm.

Anh theo bản năng đỡ lấy tôi.

Sau khi nhìn nhau vài giây.

Anh chủ động nắm lấy tay tôi.

Lời nói cũng nhiều hơn.

Đến gần chín giờ.

Chúng tôi mới quay về ký túc xá.

Với người mà cơ thể có cảm giác yêu thích theo bản năng.

Trải nghiệm hôn môi quả thật rất tuyệt.

Trước khi lên lầu.

Tôi lại chủ động hôn anh một cái.

Sau này anh có thích tôi hay không cũng chẳng sao.

Dù sao hiện tại tôi thấy trải nghiệm rất dễ chịu.

Hoắc Kiêu lặng lẽ nhìn theo bóng lưng tôi.

Sau đó đưa tay chạm lên môi mình.

Bình luận im lặng một lúc.

Rồi bắt đầu tranh cãi kịch liệt xem nam chính còn trong sạch hay không.

【Đệt! Nam chính đi dạo với NPC mà đi bộ tận về trường luôn à? Cảnh sát giao thông đâu! Dán kín vé phạt lên xe anh ta đi!】

【Không có vé phạt thì thu phí đỗ xe cũng được, chịu hết nổi rồi!】

【srds, nữ chính cũng đang có bạn trai mà… cùng lắm thì ai sống đời người nấy đi. Nam chính chủ động nắm tay trước, NPC xinh đẹp chẳng làm sai chuyện gì cả.】

【Bố mày bay rồi.】

【Yên tâm, nam nữ chính chưa từng chiến tranh lạnh quá ba ngày! Hơn nữa hai người còn chưa công khai, căn bản chưa tính là yêu nhau!】

Hạ Thư vẫn đang giận dỗi Hoắc Kiêu.

Bởi vì tối qua Hoắc Kiêu không trả lời tin nhắn của cô.

Mà tôi cũng về rất muộn.

Cô ta đã không còn giữ được sự bình tĩnh như trước.

Trong nguyên tác.

Khi Hoắc Kiêu mập mờ với nữ phụ, anh cũng từng không trả lời tin nhắn của nữ chính.

Ba ngày nay.

Nam nữ chính hoàn toàn không liên lạc với nhau.

Bởi vì vừa về ký túc xá, tôi đã chia sẻ chuyện hẹn hò.

Tiện thể trêu nữ chính một chút.

Sau khi biết tôi và Hoắc Kiêu đã hôn nhau.

Hạ Thư nghẹn một bụng tức, mặt tối sầm.

Cả đêm không thèm nói chuyện với tôi.

Chỉ trả lời một câu:

【Ồ, tôi biết rồi, ha ha.】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...