07
Sau khi nắm rõ quy luật sinh hoạt của tôi.
Đúng giờ Hoắc Kiêu sẽ đợi tôi chạy bộ buổi sáng.
Hoặc đón tôi tan học.
Anh đang dần thích nghi với thân phận bạn trai.
Anh đương nhiên cho rằng đã hôn nhau rồi thì chính là bạn trai.
Từ sau ngày hôm đó.
Anh thường xuyên xuất hiện cùng tôi trong trường.
Sau vài ngày tiếp xúc.
Ngay cả anh cũng có chút bất ngờ.
Sở thích của tôi và anh rất giống nhau.
Đều thích vận động.
Sách đọc, thể loại phim yêu thích cũng tương tự.
Cho dù nói đến chủ đề gì.
Tôi ít nhiều đều có thể tiếp lời.
Trong lúc trò chuyện.
Anh cũng thường xuyên nhắc đến Hạ Thư.
Chủ động giải thích rằng họ không có quan hệ huyết thống.
Đám bình luận mê ship CP xem xong thì hoàn toàn sụp đổ.
Trong nguyên tác.
Nam chính chỉ giải thích với nữ phụ sau khi đã ở bên nữ chính.
Trước đó mọi người trong ký túc xá đều nghĩ họ là anh em ruột.
Anh nói:
“Nếu anh và Hạ Thư nói về những thứ cô ấy không biết thì cô ấy sẽ giận.”
“Vì từ nhỏ cô ấy bị quản rất nghiêm, ít khi được ra ngoài.”
“Bọn anh là gia đình tái hôn. Từ nhỏ anh đã mong có em gái, nên thường dẫn cô ấy ra ngoài chơi, xem như bù đắp tiếc nuối thời thơ ấu.”
“Lần trước anh dạy cô ấy trượt tuyết, kết quả cô ấy ngã rất đau, từ đó không chịu đi cùng anh nữa.”
Hoắc Kiêu đưa ảnh cho tôi xem.
Sau đó bổ sung:
“Lần sau anh dẫn em đi.”
“Trước đây anh cứ nghĩ em giống Hạ Thư, không thích vận động.”
“Vì thể lực cô ấy không tốt lắm. Trước đó bảo chạy bộ sáng với anh, mới chạy nửa vòng đã dừng lại.”
Tôi mỉm cười phụ họa:
“Ừm, chụp đáng yêu thật.”
Hoắc Kiêu nhận ra mình nhắc tới Hạ Thư quá nhiều.
Liền đưa tay sờ mũi.
Ở trước mặt Hoắc Kiêu.
Từ trước đến nay tôi luôn khen Hạ Thư.
Khẳng định rõ ràng rằng họ chỉ là anh em.
Nhưng nếu anh nhắc đến cô gái khác.
Tôi sẽ hơi nhíu mày.
Tâm tính của nam chính vẫn chưa thật sự trưởng thành.
Cho nên đôi khi anh còn cố tình nhắc tới vài cô gái khác để quan sát phản ứng của tôi.
Cuối cùng không nhịn được mà dò hỏi:
“Em không để ý chuyện trước đây anh và Hạ Thư khá thân thiết sao?”
Tôi nhìn anh đầy khó hiểu, khách sáo đáp:
“Hai người là anh em mà. Có ghen đến đâu cũng không thể bảo anh mặc kệ em gái mình được chứ.”
“Hơn nữa chúng ta vẫn chưa phải quan hệ người yêu. Làm vậy có hơi vượt giới hạn rồi.”
Bởi vì mấy ngày nay tôi và Hoắc Kiêu luôn xuất hiện có đôi có cặp.
Cho nên dù chưa công khai.
Mọi người xung quanh đều cho rằng chúng tôi đang yêu nhau.
Hoắc Kiêu nghe xong thì ngẩn người.
Ngoại trừ bước cuối cùng.
Những chuyện nên làm đều đã làm cả rồi.
Không phải quan hệ yêu đương thì là gì?
Anh mím môi, không vui.
Mỗi khi không vui.
Anh sẽ không nói chuyện.
Sau khi phát hiện ra.
Thông thường tôi sẽ lập tức dỗ dành vài câu.
Dù sao nam chính cũng rất dễ dỗ.
Vừa vui lên.
Anh bắt đầu mua đủ loại quà tặng người khác.
Chỉ trong ba ngày.
Ký túc xá đã có thêm tám chiếc váy và ba chiếc túi.
Tôi như thường lệ bóp nhẹ tay anh.
Nhìn anh mất tự nhiên rồi mới dịu dàng dỗ dành:
“Nhưng em chỉ từng hôn anh thôi. Anh không giống họ.”
Anh kiêu ngạo gật đầu.
Sau đó dẫn tôi gặp vài người bạn trong giới.
Trước mặt họ.
Anh còn dùng điện thoại tôi xóa sạch những người khác giới có ý đồ không trong sáng.
Đồng thời nhanh chóng làm rõ những tin đồn trước đây về tôi với vài người.
Sau khi xóa xong.
Khóe mắt đuôi mày đều tràn đầy đắc ý.
Vì vẻ mặt quá khoe khoang.
Nên bị người khác chọc ghẹo:
“Người không biết còn tưởng anh Hoắc sắp kết hôn rồi đấy.”
“Trước đây em gái kế của cậu cứ bám theo cậu suốt, bọn tôi còn tưởng hai người thành đôi cơ.”
Hoắc Kiêu lạnh lùng trừng bọn họ một cái.
Sau đó quan sát sắc mặt tôi, căng thẳng nói:
“Đừng nghe họ nói linh tinh.”
Tôi gật đầu.
Hoắc Kiêu lặng lẽ nhìn tôi một lúc.
Đám fan CP trong bình luận vẫn cố gắng chống đỡ:
【Nam chính lén tìm kiếm: Bạn gái chưa bao giờ ghen có phải không yêu mình không? Nghĩa là gì vậy?】
【Cười chết mất. Nam chính còn đăng bài hỏi vì sao bạn gái không ghen. Vốn muốn khoe mình được yêu chiều. Kết quả bên dưới toàn trả lời là bạn gái không yêu anh.】
【Chậc, nam chính cãi nhau luôn với khu bình luận rồi.】
【Tự nhiên thấy sau khi yêu NPC, nam chính có thuộc tính làm nũng. Trước đó anh còn cố ý chọc cô ấy ghen vài lần. May mà cô ấy tính tình tốt, chỉ hơi nhíu mày thôi… để tôi ship đại một chút.
】
Hiểu Huệ và Trương Diên hỏi tôi tiến triển tình cảm tới đâu.
Sau đó đồng thanh nói:
“Cuộc hôn sự này bọn tớ đồng ý!”
“Theo đuổi thế này không lỗ đâu!”
Tôi cười đáp:
“Thật ra là anh ấy theo đuổi tớ trước.”
“Một thời gian nữa bọn tớ có thể sẽ công khai quan hệ, đến lúc đó mời mọi người ăn cơm.”
Bước chân Hạ Thư khựng lại.
Hốc mắt đỏ lên.
Cô ta gửi tin nhắn cho Hoắc Kiêu:
【Trước đây anh chẳng phải nói không thích Thanh Lê sao? Anh lừa em!】
Lúc này Hoắc Kiêu đang xem lịch ngày tốt.
Định chọn một ngày đẹp để công khai quan hệ.
Thật ra hôm nay anh đã muốn công khai rồi.
Nhưng Thanh Lê nói lần đầu tiên phải coi trọng một chút.
Hôm nay lịch không tốt, không thích hợp làm việc lớn.
Cho nên anh đành nhịn lại.
Khi điện thoại sáng lên.
Anh còn tưởng là Thanh Lê.
Nhưng khi nhìn thấy dấu chấm đỏ bên cạnh tên Hạ Thư.
Trong mắt thoáng hiện một tia thất vọng khó nhận ra.
Sau khi mở ra xem.
Lại là giọng điệu chất vấn.
Anh có chút khó chịu, trả lời:
【Trước đây là trước đây.】
【Đừng nói linh tinh trước mặt cô ấy nữa, khó khăn lắm anh mới theo đuổi được.】
Không hiểu vì sao.
Từ khi yêu đương.
Anh luôn có cảm giác bất an.
Hơn nữa cho đến tận bây giờ.
Thanh Lê vẫn chưa từng kiểm tra điện thoại của anh.
Là vì cô không đủ để tâm sao?
Hoắc Kiêu xóa sạch lịch sử trò chuyện với Hạ Thư.
Yêu đương rồi thì kiểu gì cũng sẽ bị kiểm tra.
Cho dù là em gái.
Cũng không nên quá thân thiết.
Nếu không đám người thích gây chuyện kia lại nhân cơ hội tung tin đồn nhảm.
Hạ Thư gửi một đoạn ghi âm.
Giọng nói mang theo tiếng khóc:
【Anh, em chia tay với bạn trai rồi.】
Hoắc Kiêu trả lời:
【Ừm, anh biết rồi.】
Hạ Thư nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Muốn chờ thêm điều gì đó.
Nhưng chẳng có gì cả.
Cô bắt đầu hoảng hốt.
Ngón tay siết chặt điện thoại.
Chuyện cô thầm yêu Hoắc Kiêu.
Chỉ có cô bạn thân mới đoán được đôi chút.
Cô gửi ảnh chụp đoạn trò chuyện cho bạn mình:
【Phải làm sao đây? Hình như anh em ghét em rồi. Trước đây anh ấy chưa từng nói chuyện như vậy.】
【Hơn nữa em cũng đã nghe lời anh ấy chia tay rồi.】
Sau khi trong ký túc xá không còn ai khác.
Hạ Thư cố nén cảm xúc hỏi tôi:
“Có phải cậu đã nói gì với Hoắc Kiêu về tớ không?”
Tôi gật đầu, thành thật đáp:
“Có nói một chút chuyện trước đây của hai người.”
Cô ta hiểu lầm.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
Sau khi nhận một cuộc điện thoại.
Cô vội vàng ra ngoài.
Bình luận nói:
【Bạn thân của nữ chính đúng là tuyệt vời. Tôi cũng muốn có kiểu chị em tốt như vậy, thất tình một cái là kéo nhau tới quán bar gọi trai đẹp ngay.】
【Chắc nam chính sẽ ghen bùng nổ rồi lôi người về thôi.】
【Tình tiết này ngấy thật… thất tình là nhất định phải gọi trai bao à?】
【Cả nhà tầng trên bay màu rồi. Fan NPC thì giấu cái đuôi đi! Cứ chờ xem, chỉ cần nữ chính khóc, nam chính chắc chắn sẽ quay đầu!】
Theo tính cách của Hoắc Kiêu.
Anh sẽ không đồng ý chuyện nữ chính tới quán bar tìm trai đẹp.
Tôi tính toán thời gian.
Ngay lúc nam chính chuẩn bị đi tìm nữ chính.
Tôi thong thả gửi tin nhắn hỏi anh đang ở đâu.
Trong lòng anh có điều giấu giếm.
Nên không nói thật.
Chỉ trả lời:
【Anh có chút việc phải xử lý, khoảng nửa tiếng nữa anh sẽ gọi video cho em.】
Tôi không truy hỏi.
Đến khi Hoắc Kiêu mặt mày khó chịu, dẫn nữ chính từ quán bar đi ra.
Vừa lúc nhìn thấy trên mặt nữ chính mang theo men say.
Cô ta dựa người về phía anh.
Nhưng không dựa hẳn.
Chỉ là một sự thăm dò.
“Em có say đâu, đứng đàng hoàng đi.”
Hoắc Kiêu lạnh lùng nói.
Những cảm xúc dồn nén suốt mấy ngày của Hạ Thư hoàn toàn bùng nổ.
Cô bật khóc:
“Anh ghét em như vậy thì đừng quản em nữa!”
“Vậy còn tìm em làm gì?”
“Hoắc Kiêu, anh dám nói trước đây anh chưa từng thích em sao?”
“Rõ ràng anh từng nói anh không thích Thanh Lê!”
“Tại sao còn đi cùng cô ấy?”
“Em thừa nhận, em thích anh!”
“Em không muốn anh yêu người khác!”
“Em nhận thua rồi, được chưa?”
Hoắc Kiêu không nói gì.
Anh đứng yên tại chỗ.
Vừa ngẩng đầu lên.
Ánh mắt đã chạm phải tôi đang đứng không xa.
Chaporia
Bình Luận (0)