08
Ánh mắt tôi dừng lại ở khoảng cách giữa hai người họ.
Sau đó xoay người bỏ đi.
Sắc mặt Hoắc Kiêu trắng bệch, lập tức lùi lại.
Anh nhìn Hạ Thư một cái, chỉ để lại một câu:
“Tốt nhất không phải em gọi cô ấy tới!”
Sau đó giao cô cho bạn mình rồi nhanh chóng đuổi theo tôi.
Bị hiểu lầm, nước mắt Hạ Thư tí tách rơi xuống đất, sắc mặt vô cùng khó coi.
Cô lau nước mắt, cúi đầu không nói thêm gì nữa.
Hoắc Kiêu gọi tên tôi mấy lần.
Sau khi đuổi kịp, anh vội vàng giải thích:
“Hiện tại anh và cô ấy thật sự chỉ là anh em thôi, anh… anh chỉ thích em.”
Anh lải nhải giải thích suốt dọc đường.
Tôi không để ý tới.
Anh cũng im lặng.
Sau khi trở về ký túc xá.
Anh liên tục mở khung trò chuyện.
Cân nhắc rất lâu mà vẫn không biết nên gửi tin nhắn thế nào.
Vì vậy anh nhấn vào ảnh đại diện của Thanh Lê.
Anh muốn xem bài đăng về mèo trước đó của cô còn hay không, tìm chút an ủi.
Kết quả chẳng thấy bất kỳ trạng thái nào.
Chỉ thấy một đường gạch ngang.
Cô tức đến mức xóa bài đăng rồi sao?
Anh hoảng hốt gửi tin nhắn.
Bên cạnh dòng tin nhắn xuất hiện một dấu chấm than đỏ chói.
!
Mãi một lúc sau anh mới nhận ra.
Mình bị xóa bạn bè rồi.
Trái tim còn đang treo lơ lửng.
Chết hẳn.
Bình luận gõ ra một chuỗi dấu chấm:
【…】
【Nam chính, anh không phát hiện nữ chính cũng xóa anh rồi sao?】
Hoắc Kiêu thật sự không phát hiện.
Anh thử gửi lại lời mời kết bạn.
Không lâu sau thấy đối phương chấp nhận.
Nụ cười còn chưa kịp xuất hiện trên mặt.
Đã nghe thấy giọng nói lạnh nhạt của Thanh Lê:
【Xem ra lo lắng trước đây của tôi không phải vô căn cứ. Nếu anh chủ động thừa nhận mình từng thích cô ấy, thật ra tôi vẫn có thể hiểu được.】
【Đến đây thôi. Chúng ta kết thúc rồi.】
Cuộc gọi video bị ngắt.
Sau đó là một dấu chấm than đỏ.
Tôi không thích những người quá thích làm trò rồi dò xét người khác.
Bởi vì nguyên nhân căn bản khiến anh dám làm vậy.
Là do anh cho rằng mình có đủ tự tin để không bị chia tay.
Mà loại tự tin đó.
Thường cũng khiến sự cố gắng của anh trở nên rất hời hợt.
Bình luận cảm thán:
【Đúng lúc đang trong giai đoạn mập mờ say đắm nhất, sắp công khai rồi, lại còn là mối tình đầu đã nhận định. Kết quả bị xóa thẳng tay. Nếu là tôi thì nhớ cả đời.】
【NPC xinh đẹp trong nguyên tác vốn chưa bao giờ thiếu người theo đuổi. Hơn nữa cô ấy thật sự rất ưu tú, động lòng cũng là chuyện bình thường.】
【Với tính kiêu ngạo của nam chính, bị xóa hai lần rồi, chắc sẽ không liên lạc nữa đâu…】
Hoắc Kiêu quả thật không thêm tôi lần nữa.
Nhưng sau khi biến mất vài ngày.
Tôi lại thường xuyên bắt gặp anh ở khắp nơi.
Bởi vì cuộc sống của tôi rất có quy luật.
Lộ trình mỗi ngày gần như cố định.
Bên ngoài tôi vốn luôn cư xử lịch sự với mọi người.
Lúc đầu Hoắc Kiêu phát hiện khi chào hỏi tôi ngoài đời, tôi vẫn mỉm cười đáp lại bình thường.
Mắt anh sáng lên, tưởng rằng còn cơ hội.
Sau đó mới phát hiện.
Tôi đối xử với ai cũng như vậy.
Hơn nữa bên cạnh tôi luôn có những người theo đuổi đáng ghét.
Trong mắt anh hiện lên một tia oán giận và không cam lòng.
Nhưng rất nhanh đã tự điều chỉnh lại.
Tiếp tục xuất hiện ở đủ mọi nơi với vẻ mặt bình thản.
Bình luận:
【Nam chính đang âm thầm theo dõi.】
【Nam chính đang âm thầm cảnh cáo bạn bè.】
【Buồn cười quá. Đào hoa của NPC vừa bị dập tắt, nhưng xuân qua xuân lại tới. Vẫn còn khóa đàn em tiếp theo mà.】
【Lừa anh đấy, con gái cũng theo đuổi cô ấy.】
【Ban đầu cứ nghĩ tính cách nam chính và Thanh Lê không hợp, vì cả hai đều lạnh nhạt và kiêu ngạo, không bổ sung cho nhau. Nhưng giờ người đàn ông này nóng quá. Ngày nào cũng cười toe toét bám theo người ta, chẳng hiểu đang vui cái gì nữa…】
Cứ như vậy một tháng trôi qua.
Hạ Thư đột nhiên tìm đến tôi.
Cô xin lỗi:
“Trước đây là tôi không hiểu chuyện. Tôi nhận ra rồi, anh ấy thật sự thích cậu.”
“Thật ra tôi có liên lạc với anh ấy. Nhưng suốt một tháng qua, anh ấy không hề thêm lại tôi.”
“Tôi không muốn mất đi người thân duy nhất này. Sau này… tôi sẽ không như vậy nữa.”
“Thật ra lúc đầu tôi đúng là có chút ghen tị với cậu.”
Cô khó xử nhìn tôi.
Càng nói tốc độ càng nhanh.
Hốc mắt đỏ hoe.
Cô cũng là người rất sĩ diện.
Cô cảm thấy mình có thể xin lỗi trước mặt mọi người đã là rất khó khăn rồi.
Bình luận cũng nói như vậy.
Tất cả mọi người trong ký túc xá đều có mặt.
Ai nấy đều lặng lẽ nghe cô nói.
Sau khi biết rõ đầu đuôi câu chuyện từ phía tôi.
Lần này họ không còn an ủi nữ chính như trước.
Sắc mặt Hạ Thư rất khó coi.
Tôi chỉ đáp:
“Ừm.”
“Nhưng tôi sẽ không ở bên người có quá nhiều dây dưa tình cảm với người khác giới. Điều này không chỉ nhằm vào riêng Hoắc Kiêu.”
Môi cô mấp máy nhưng không phát ra tiếng.
Cuối cùng không chịu nổi bầu không khí ngột ngạt trong phòng.
Liền kiếm cớ chạy ra ngoài.
Vài ngày sau cô làm thủ tục chuyển khỏi ký túc xá.
Thật ra tôi rất tò mò.
Sau khi người phá hỏng cốt truyện như tôi chủ động rút lui.
Liệu lực hấp dẫn giữa nam nữ chính có mạnh lên hay không.
Kết quả ngoài dự đoán.
Hoắc Kiêu quyết tâm không dây dưa với nữ chính nữa.
Đó cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến Hạ Thư đến xin lỗi tôi sau khi hoàn toàn từ bỏ.
Mập mờ vốn là chuyện của hai phía.
Sau khi nhận ra bản thân không còn cơ hội với Hoắc Kiêu.
Cô lựa chọn cách có lợi nhất cho mình.
Nếu không.
Loại chuyện tai tiếng này truyền ra ngoài cũng chẳng tốt cho cô.
Bạn cùng phòng nói Hạ Thư còn đưa mỗi người họ mười vạn tiền bịt miệng.
Bảo họ đừng nói ra ngoài.
Hai người đùa hỏi tôi có nên nhận hay không.
Tôi cười hỏi:
“Sao tiền bịt miệng lại không có phần tôi?”
Trương Diên ngẩng đầu phân tích:
“Có lẽ vì biết với nhân phẩm của cậu thì sẽ không đem chuyện này đi nói.”
“Dù sao tình địch mới là người hiểu tình địch nhất.”
…
Một năm trôi qua rất nhanh.
Tính cách Hoắc Kiêu thay đổi không ít.
Trở nên chín chắn hơn.
Anh cũng không dùng những thủ đoạn trẻ con để dò xét người khác nữa.
Mà chậm rãi tiếp cận.
Chỉ là cũng không hề kín tiếng.
Ai cũng biết anh đang theo đuổi tôi.
Ban đầu không ai coi trọng Hoắc Kiêu.
Đều nói kiểu công tử nhà giàu như anh chỉ ham mới lạ.
Nhưng về sau.
Những lời bàn tán đó dần biến mất.
Bởi vì anh cho quá nhiều.
Khác hẳn những người trước đây chỉ biết dùng tiền đập vào người khác.
Khi tôi chưa đồng ý thêm phương thức liên lạc.
Hoắc Kiêu đều trực tiếp tìm tôi ngoài đời.
Tôi học ngành tài chính.
Mặc dù thành tích chuyên ngành luôn đứng đầu.
Nhưng so với những người vốn sinh ra trong gia đình ưu việt thì điểm xuất phát vẫn có khoảng cách.
Tôi thẳng thắn nói:
“Anh có thể giúp tôi không?”
Không lâu sau.
Hoắc Kiêu liên hệ người khác để cho tôi một suất tham gia dự án nghiên cứu.
Anh hời hợt nói:
“MD đặc cách.”
Vì vậy.
Tôi chấp nhận lời mời kết bạn của anh.
Nhưng vẫn chưa xác nhận quan hệ.
Trong suốt một năm.
Những người bạn thân quen trong giới của anh đều được dẫn tới gặp tôi.
Lại thêm hai năm nữa trôi qua.
Người nhà họ Hoắc đột nhiên tìm đến tôi.
Đại khái là họ cảm thấy tôi là người không tệ.
Nhưng gia thế có chút không tương xứng.
Hơn nữa vì tôi mà Hoắc Kiêu đã từ chối vài đối tượng liên hôn trong giới.
Họ cho tôi hai lựa chọn.
Một là tiền đồ.
Du học nước ngoài, hỗ trợ tôi xin trường.
Hai là tiền bạc.
Có thể trực tiếp nhận một khoản phí chia tay khổng lồ.
Cách nói chuyện của họ không hề khiến người khác khó chịu.
Chỉ là giữa từng câu chữ đều mang theo sự đánh giá và kiêu ngạo ngầm.
Hai con đường tắt đó đều rất tốt.
Nhưng tôi đều từ chối.
Bởi vì nơi sớm muộn gì cũng đến được.
Đi chậm một chút cũng vẫn đường hoàng.
Tôi lịch sự mỉm cười:
“Tôi hiểu ý của mọi người rồi. Nhưng hiện tại tôi và Hoắc Kiêu chưa yêu nhau.”
Bọn họ lộ vẻ bất ngờ.
Cuối cùng chỉ còn lại sự khó hiểu.
Nói xong.
Tôi trực tiếp kể chuyện này cho Hoắc Kiêu.
Để anh tự xử lý.
Bởi vì tôi không muốn lãng phí thời gian vào những mối quan hệ kiểu này.
Nữ chính vội vàng gửi tin nhắn:
【Tôi tìm đối tượng liên hôn rồi, lần này là thật! Mẹ tôi và bố Hoắc Kiêu đi tìm cậu, tôi hoàn toàn không biết chuyện đó.】
【Hơn nữa bây giờ anh tôi càng ngày càng giống cậu. Ngay cả biểu cảm nhỏ trên mặt cũng giống. Mỗi lần nhìn thấy anh ấy, tôi đều có cảm giác như đang nhìn thấy cậu vậy. Orz.】
Bình luận:
【Nam chính lén học theo biểu cảm của vợ tương lai. Lần trước nữ chính bắt gặp còn tưởng gặp ma.】
【Thích một người thì sẽ vô thức bắt chước người đó.】
【Thanh Lê độc mỹ.】
【Tiểu tình nhân 99! Ở chỗ Thanh Lê, nam chính vẫn là ngoại lệ. Chỉ có anh bị xóa bạn bè rồi vẫn có thể thêm lại.】
【Nam chính đang lái xe tới gấp rồi.】
Lúc tôi cùng bố mẹ Hoắc Kiêu đi ra ngoài.
Xe của anh đã đỗ sẵn trước cửa.
Hoắc Kiêu đứng bên ngoài.
Không đi vào.
Anh nhìn bố mẹ mình một cái.
Sau đó cố gắng nở nụ cười nhìn tôi.
Toàn thân vẫn mang theo vẻ u ám và chán nản.
Cuối cùng tự bỏ cuộc mà nghẹn ra một câu:
“Xin lỗi, anh không cố ý lừa họ rằng em là bạn gái anh.”
Tôi quan sát anh một lúc.
Sau đó cong mắt cười.
Anh đã quá quen với những thay đổi cảm xúc của tôi.
Nhìn thấy tôi chớp mắt.
Ánh mắt anh lập tức sáng lên.
Cũng mặc kệ vẻ mặt khó tả của bố mẹ bên cạnh.
Anh ân cần nhận lấy chiếc túi trong tay tôi.
Rào cản cuối cùng dường như cũng không còn nữa.
Hiện tại.
Anh rất phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của tôi.
Tôi khẽ cười:
“Hoắc Kiêu, chúng ta thử xem sao.”
(Kết thúc)
Chaporia
Bình Luận (0)