“Anh ấy là anh trai em! Anh ruột! Chuyện này để em từ từ nói với anh!”

Không đợi anh phản ứng, tôi đã nhanh chóng đẩy hai người kia đi.

Khi tôi quay lại quán cà phê, Ngôn Thâm vẫn ngồi đó, đầu ngón tay khẽ run, ánh mắt phức tạp đến mức không đọc nổi.

Tôi kéo anh ra con hẻm yên tĩnh bên cạnh, đứng lại, cúi đầu thấp, từng chữ từng chữ thành thật xin lỗi:

“Xin lỗi, Ngôn Thâm, em đã lừa anh.”

“Chu Chí không phải chồng em, là anh ruột em. Người con gái hôm đó anh thấy là chị dâu em.”

“Em mang cơm cho anh ấy là vì tụi em cá cược thua, em chịu thua nên phải làm. Anh ấy chê cơm không ngon, chơi game không đưa em về, để em dầm mưa… đều là anh em tụi em đùa giỡn, không phải anh ấy bắt nạt vợ.”

“Em thấy bài đăng của anh, biết anh hiểu lầm. Vì anh là sếp của anh em, lại có thể khiến anh em khổ sở, nên em nổi lên chút ác thú vị, muốn trêu anh em, cố ý không giải thích, còn thuận theo hiểu lầm của anh mà diễn tiếp…”

Tôi kể hết từ đầu đến cuối, từ vụ cá cược đến chuyện đưa cơm, không giấu giếm gì.

Càng nói, cảm giác tội lỗi càng nặng.

Anh thật lòng thương tôi, thật lòng thích tôi, thậm chí còn sẵn sàng mang tiếng “tiểu tam nam” để giành tôi, còn tôi lại coi tấm chân tình đó như một trò đùa.

“Em thật sự không cố ý trêu anh, xin lỗi… anh muốn phạt em thế nào cũng được, mắng em, không để ý em… nếu không thì anh đánh em một trận cũng được.”

Tôi nhắm chặt mắt, chờ anh nổi giận.

Trên đầu là một khoảng im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ quay lưng bỏ đi.

Rồi tôi nghe thấy anh nhẹ giọng hỏi:

“Vậy sao em và anh trai lại khác họ?”

Tôi thành thật giải thích:

“Vì ba mẹ em thỏa thuận, con đầu theo họ mẹ, nên anh em theo họ Chu, còn em theo họ ba, họ Tần.”

Ngôn Thâm lại hỏi:

“Vậy tối hôm đó, em hôn anh… cũng là đang trêu anh sao?”

Tôi lập tức ngẩng đầu, mắt nóng lên, lắc mạnh:

“Không!”

“Là thật lòng.

“Dạo này nói chuyện với anh, ở bên anh… em cũng thật sự… thích anh.”

Tôi cắn môi, giọng run run:

“Thật sự xin lỗi, anh muốn phạt em thế nào cũng được.”

Anh giơ tay lên.

Tôi giật mình co cổ lại, trong lòng gào thét:

Xong rồi xong rồi, thật sự muốn đánh à…

Giây tiếp theo, cổ tay bị anh nhẹ nhàng kéo, cả người tôi rơi vào vòng ôm vững chắc của anh, lực ôm chặt như muốn khắc tôi vào xương máu.

Cằm anh tựa lên đỉnh đầu tôi, giọng khàn mà mềm, mang theo cảm giác như sống sót sau tai nạn:

“May quá.”

“May mà em chưa kết hôn.”

“May mà em cũng thích anh.”

Tôi sững lại, dè dặt giơ tay ôm lại eo anh, nhỏ giọng hỏi:

“Anh… không giận sao?”

Anh cười khẽ, lồng ngực rung lên, tay ôm tôi lại siết chặt hơn:

“Có giận.”

“Giận bản thân bị em xoay như chong chóng, giận mình suýt nữa phát điên trước mặt anh trai em, giận mình gặp em quá muộn.”

Anh dừng một chút, giọng dịu dàng đến mức tan chảy:

“Nhưng so với giận, anh càng thấy may mắn hơn.”

“May mà anh xuất hiện không quá muộn.”

“Nhưng anh còn một chuyện muốn hỏi em.”

Tôi vẫn còn đang trong cảm giác nhẹ nhõm sau cơn hoảng, giờ anh hỏi gì tôi cũng sẵn sàng nói hết.

Tôi gật đầu:

“Anh hỏi đi, em sẽ không giấu anh nữa.”

Anh có vẻ hơi ngại:

“Vậy mấy tấm ảnh tập gym anh đăng… em thật sự thích, hay chỉ là lịch sự nên like?”

“Hả?”

Nghĩ đến đây, mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tôi cúi đầu, vành tai nóng như muốn cháy, giọng nhỏ như muỗi:

“Tất nhiên là thích… nên mới like.”

Ngôn Thâm khựng lại, rồi bật cười trầm thấp, lồng ngực rung khiến tim tôi mềm nhũn.

Anh véo nhẹ gáy tôi:

“Hóa ra không phải lịch sự, mà là thật sự có xem.”

“Làm anh vì chuyện này mà lo suốt.”

Tôi vùi mặt vào lòng anh, vừa ngại vừa ngọt, tay chân không biết để đâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...