Anh nhẹ nhàng nâng mặt tôi lên, đầu ngón tay lướt qua khóe mắt, nghiêm túc đến mức không giống đùa:
“Tần Thiển, anh không ép em, nhưng anh muốn theo đuổi em lại từ đầu.”
“Không phải yêu thầm vợ người khác, không phải làm tiểu tam.”
“Mà là quang minh chính đại, danh chính ngôn thuận theo đuổi em.”
Tim tôi loạn nhịp, trực tiếp kiễng chân, nhanh chóng hôn nhẹ lên môi anh một cái.
“Không cần theo đuổi nữa.”
“Em đồng ý. Em cũng thích anh.”
Ánh mắt anh lập tức sáng rực, cúi xuống hôn tôi, không còn giữ khoảng cách.
Tôi nhắm mắt, cũng chủ động đáp lại.
Lần này, không còn bất kỳ yếu tố nào khác.
Chỉ còn lại chân thành.
8
Khi tôi và Ngôn Thâm nắm tay quay lại trước quán cà phê, mới phát hiện anh trai với chị dâu vẫn còn ngồi đó, hoàn toàn chưa rời đi.
Vừa nhìn thấy chúng tôi, anh trai lập tức đứng bật dậy, giả vờ ngắm trời ngắm đất, nhưng đôi tai thì thiếu điều dựng cả lên để nghe lén.
Tôi hít sâu một hơi, kéo Ngôn Thâm đi tới.
Sau đó thành thật kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Từ bài đăng trên mạng, hiểu lầm “vợ đồng nghiệp”, đến vụ cá cược mang cơm, rồi chuyện tôi cố tình trêu anh trai…
Không sót một chi tiết nào.
Nghe đến đâu, sắc mặt anh trai tôi tối dần đến đó.
Cuối cùng anh ấy chỉ vào tôi, nghẹn cả nửa ngày mới bật ra được một câu:
“Tần Thiển! Em đúng là em gái ruột của anh!”
“Chỉ để chơi anh mà em nỡ hủy sạch hình tượng của anh luôn hả?”
“Anh còn đang thắc mắc tại sao một người xuất sắc như anh lại liên tục bị nhắm vào!”
“Đã thế còn bị điều đi công tác tận nửa năm!”
“Anh rốt cuộc đắc tội ai chứ?!”
Ngôn Thâm khẽ ho một tiếng.
Anh bình tĩnh kéo tôi ra phía sau lưng mình, che chắn rất tự nhiên.
“Xin lỗi.”
“Là tôi hiểu lầm trước, rồi lại mang chuyện công việc ra trả đũa sau.”
“Vụ điều động công tác, tôi sẽ lập tức xử lý lại.
”
Nghe vậy, anh trai tôi đổi sắc mặt nhanh đến mức khiến người ta trở tay không kịp.
“Ôi dào, đều là người nhà cả, có gì đâu mà hiểu lầm với không hiểu lầm!”
Anh ấy cười tươi như hoa.
“Sếp… à không!”
“Em rể!”
“Sau này anh còn phải nhờ cậu chiếu cố nhiều đấy!”
Chị dâu đứng bên cạnh cười đến mức suýt không thẳng người nổi.
Cô ấy vỗ vai tôi.
“Tiểu Bảo, em đúng là biết cách gây chuyện thật.”
“Nhưng đổi lại được một người bạn trai tốt như thế này, cũng đáng lắm.”
________________________________________
9
Tối hôm đó.
Ngôn Thâm cầm điện thoại ngồi rất lâu.
Cuối cùng anh mở lại bài đăng đã theo mình suốt quãng thời gian đơn phương thầm lặng.
Đó cũng là nơi anh từng tuyên bố sẽ không cập nhật thêm nữa.
Anh gõ từng chữ:
“Cập nhật cuối cùng.”
“Xin lỗi mọi người, tôi thất hứa rồi.”
“Tôi lại quay về đây.”
“Cảm ơn tất cả những ai đã quan tâm trong suốt thời gian qua.”
“Mọi hiểu lầm đều đã được làm rõ.”
“Cô gái mà tôi luôn để tâm không hề kết hôn, cũng không bị ai bắt nạt.”
“Cô ấy là em gái của đồng nghiệp tôi.”
“Chỉ là tôi hiểu nhầm chuyện đưa cơm mà thôi.”
“Những suy nghĩ cố chấp, cực đoan, thậm chí từng muốn chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác đều là lỗi của tôi.”
“Nhưng may mắn là tôi không đánh mất cô ấy.”
“Và càng may mắn hơn…”
“Cô ấy cũng thích tôi.”
“Hiện tại chúng tôi đã chính thức ở bên nhau.”
“Bài đăng đến đây là kết thúc.”
“Sau này sẽ không cập nhật nữa.”
Tôi ghé đầu sang đọc.
Đọc được một nửa đã không nhịn nổi mà bật cười.
“Anh không sợ cư dân mạng cười anh à?”
“Yêu đến mức muốn phát điên, cuối cùng hóa ra lại là một vụ hiểu lầm lớn như thế.”
Ngôn Thâm kéo tôi vào lòng.
Cằm anh nhẹ nhàng tựa lên tóc tôi.
Giọng nói thấp trầm, dịu dàng đến lạ.
Chaporia
Bình Luận (0)