20px

Đi tìm suốt mười bốn năm.

Cuối tuần.

Tiểu Khải tới.

Cậu ấy cao lớn hơn tôi tưởng.

Cao hơn một mét tám.

Vai rộng.

Eo thon.

Chỉ cần nhìn là biết người thường xuyên vận động.

Cậu đứng trước cửa quán cà phê dưới tầng công ty tôi.

Mặc áo khoác thể thao màu trắng.

Trong tay xách một giỏ trái cây.

Từ xa nhìn thấy tôi.

Cậu bỗng sững người.

Tôi cũng ngẩn ra.

Không phải vì điều gì khác.

Mà bởi gương mặt ấy.

Hoàn toàn không có nét nào giống tôi.

Thế nhưng.

Khi nhìn cậu.

Trong lòng tôi đột nhiên dâng lên một cảm giác rất kỳ lạ.

Nếu năm đó tôi không nhảy xuống.

Thì người này.

Sẽ không thể đứng ở đây hôm nay.

“Anh Lục Diễn?”

Cậu thử gọi một tiếng.

“Tiểu Khải?”

Cậu lập tức bước nhanh tới.

Tôi còn tưởng cậu định bắt tay.

Ai ngờ.

Cậu trực tiếp ôm chầm lấy tôi.

Một cái ôm thật chặt.

Siết đến mức tôi suýt không thở nổi.

“Mẹ em nói đúng.”

Cậu buông tôi ra.

Vành mắt đã đỏ lên.

“Anh giống hệt những gì mẹ em kể.”

“Mẹ em kể anh thế nào?”

Tôi cười hỏi.

Cậu đáp:

“Mẹ em nói.”

“Anh nhìn qua chỉ là một người bình thường.”

“Nhưng lại có đôi mắt mà người bình thường không thể có.”

Câu nói ấy khiến tôi hơi ngượng.

Tôi gọi cậu vào quán cà phê ngồi xuống.

Gọi cho cậu một ly latte.

Sau khi ngồi xuống.

Cậu vẫn luôn nhìn tôi.

Ánh mắt ấy giống hệt Trần Quế Lan.

Giống như đang xác nhận điều gì đó.

Lại giống như đang bù đắp cho một phần thiếu hụt đã tồn tại rất lâu.

“Mẹ em dạo này thế nào?”

Tôi nhớ tới tờ phiếu khám của Khoa Ung bướu.

Do dự một lúc.

Cuối cùng vẫn hỏi.

Nụ cười của Tiểu Khải nhạt đi đôi chút.

Cậu cúi đầu khuấy cà phê.

“Bác sĩ chẩn đoán là ung thư tuyến giáp.”

“Giai đoạn đầu.”

“Bác sĩ nói tỷ lệ thành công của ca phẫu thuật rất cao.”

“Tuần sau mẹ em sẽ nhập viện.”

Tim tôi chợt trĩu xuống.

“Chị ấy không nói với anh.”

“Từ đầu tới cuối trên tàu chẳng nhắc gì cả.”

Tôi nói.

“Mẹ em không cho người khác nói.”

Giọng Tiểu Khải có chút khàn khàn.

“Mẹ em luôn là người như vậy.”

“Chuyện gì cũng tự mình gánh vác.”

“Mấy năm nay sức khỏe của bà ấy vốn không được tốt.”

“Nhưng điều bà ấy luôn canh cánh trong lòng.”

“Vẫn là chuyện tìm anh.”

“Bà ấy thường nói.”

“Trước khi lên bàn mổ.”

“Nhất định phải tìm được anh.”

“Nếu không.

“Bà ấy sợ mình đã lên bàn phẫu thuật rồi.”

“Sẽ không còn cơ hội bước xuống nữa.”

Chương 3

Trong quán cà phê, nhạc mở rất khẽ.

Là loại nhạc jazz lười biếng và thư thả.

Tôi cầm cốc cà phê trong tay.

Nhưng không uống.

“Bà ấy nói cuối cùng cũng có thể yên tâm làm phẫu thuật rồi.”

Nói xong câu đó.

Tiểu Khải ngẩng đầu hít sâu một hơi.

Yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.

Tôi nhớ tới dáng vẻ Trần Quế Lan khóc trên tàu.

Nhớ tới giọng điệu gần như tủi thân của chị khi nói:

“Tìm em lâu lắm rồi…”

Nhớ tới dáng vẻ cẩn thận từng chút một khi chị đưa táo cho tôi.

Chị đã tìm tôi suốt mười bốn năm.

Mang theo một tấm ảnh mờ nhòe.

Mang theo hình bóng của một thiếu niên mười sáu tuổi.

Băng qua mười bốn năm thời gian.

Rồi nhận ra tôi trên chuyến tàu cao tốc ấy.

Còn tôi thì sao?

Suốt mười bốn năm qua.

Tôi gần như chưa từng nhớ đến chuyện này.

“Lúc chị ấy nhập viện thì báo cho anh một tiếng.”

Tôi nói.

“Anh sẽ tới thăm.”

Tiểu Khải lập tức gật đầu thật mạnh.

Buổi chiều hôm đó.

Chúng tôi ngồi trò chuyện trong quán cà phê rất lâu.

Tiểu Khải nói cậu muốn thi nghiên cứu sinh.

Ngành đang học là công trình thủy lợi.

Cậu nói muốn làm công việc liên quan đến nước.

Tôi không biết đó có phải là sự trùng hợp hay không.

Nhưng khi nghe thấy.

Trong lòng tôi khẽ rung động.

“Mẹ em nói hồi nhỏ em rất sợ nước.”

“Sau khi được anh cứu lên.”

“Mấy năm liền em không dám tới gần bờ sông.”

“Sau đó mẹ đăng ký cho em học bơi.”

“Lần đầu tiên xuống nước em khóc suốt hai tiếng đồng hồ.”

Cậu cười nhớ lại.

“Nhưng rồi em dần không còn sợ nữa.”

“Bởi vì mỗi lần ở dưới nước.”

“Em đều nghĩ.”

“Dòng nước này năm đó suýt lấy mạng em.”

“Nhưng cuối cùng nó không làm được.”

“Cho nên em không nên sợ nó.”

“Mà phải hiểu nó.”

“Học cách chung sống với nó.”

Lúc nói những lời ấy.

Biểu cảm của cậu vô cùng nghiêm túc.

Khiến tôi cảm thấy.

Chàng trai hai mươi tuổi này.

Trưởng thành hơn rất nhiều so với những gì mẹ cậu từng kể.

Trước khi chia tay.

Cậu lại ôm tôi một lần nữa.

Lần này không còn siết chặt như trước.

Mà chỉ trịnh trọng vỗ nhẹ lên lưng tôi.

“Anh Lục Diễn.”

“Ơn cứu mạng của anh.”

“Cả đời này em cũng không thể báo đáp hết.”

“Đừng nói vậy.”

Tôi đáp.

“Em sống thật tốt.”

“Đó đã là điều xứng đáng với tất cả mọi người rồi.”

Sau khi cậu rời đi.

Tôi ngồi lại trong quán cà phê rất lâu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...