Ngoài cửa sổ.
Trời dần tối xuống.
Đèn đường lần lượt sáng lên.
Người qua lại vội vã bước đi.
Tôi nhớ tới mùa hè năm mười sáu tuổi ấy.
Chiếc xe đạp cũ ngã trên mặt đất.
Chiếc áo thun trắng in hình Ultraman.
Và người phụ nữ xa lạ đứng trên bờ khóc không thành tiếng.
Khi đó.
Tôi luôn nghĩ mình chỉ tình cờ đi ngang qua.
Làm một việc nhỏ chẳng đáng nhắc tới.
Nhưng hôm nay.
Tôi mới hiểu.
Đối với một số người.
Việc nhỏ ấy.
Lại là bước ngoặt thay đổi cả cuộc đời họ.
________________________________________
Chương 4
Một tuần sau.
Tiểu Khải gửi cho tôi tên bệnh viện và số phòng bệnh.
Tôi xin nghỉ nửa ngày.
Tới tiệm hoa mua một bó hoa cẩm chướng.
Lại mua thêm một giỏ trái cây.
Khi đến dưới tòa nhà bệnh viện.
Tôi đứng ở cửa một lúc.
Điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Rồi mới bước vào.
Phòng bệnh nằm ở tầng sáu.
Phòng ba giường.
Trần Quế Lan nằm ở giường cạnh cửa sổ.
Lúc tôi tới.
Chị đang tựa vào đầu giường xem tivi.
Tóc đã buộc gọn lên.
Mặc bộ đồ bệnh nhân.
Sắc mặt nhợt nhạt hơn lần gặp trên tàu.
Nhưng tinh thần trông vẫn khá tốt.
“Chị.”
Tôi gõ nhẹ lên cánh cửa đang khép hờ.
Trần Quế Lan quay đầu lại.
Vừa nhìn thấy tôi.
Đôi mắt chị lập tức sáng bừng lên.
Ánh sáng ấy không phải niềm vui khách sáo.
Mà là niềm vui chân thật.
Xuất phát từ tận đáy lòng.
Giống như một người đã chờ đợi rất lâu.
Cuối cùng cũng đợi được người mình muốn gặp.
“Sao em lại tới đây?”
“Cái thằng Tiểu Khải này.”
“Chị đã bảo đừng nói cho em biết rồi.”
“Nó nhất quyết không chịu nghe.”
Miệng thì trách móc như vậy.
Nhưng nụ cười trên gương mặt chị hoàn toàn không giấu nổi.
“Em ấy cũng có ý tốt thôi.”
Tôi đặt hoa và giỏ trái cây lên tủ đầu giường.
Rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.
Hai bệnh nhân ở giường bên tò mò nhìn sang.
Trần Quế Lan lập tức giới thiệu:
“Đây chính là người trước kia tôi từng kể với mọi người.”
“Ân nhân đã cứu con trai tôi.”
“Tôi tìm suốt mười bốn năm.”
“Cuối cùng nhận ra cậu ấy trên tàu cao tốc.”
Hai người phụ nữ ở giường bên lập tức kinh ngạc.
Liên tục đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
Miệng không ngừng nói:
“Người tốt đấy.”
“Nhìn mặt là biết lương thiện rồi.”
Bị nhìn như vậy.
Tôi hơi ngượng ngùng.
Vội vàng chuyển chủ đề sang chuyện phẫu thuật.
“Ca phẫu thuật khi nào vậy chị?”
“Tờ mờ sáng ngày kia.”
“Là ca đầu tiên.”
Chị đáp rất bình tĩnh.
“Bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn.”
“Ung thư tuyến giáp là loại ung thư dễ điều trị nhất.”
“Cắt bỏ là không sao nữa.”
“Vậy hồi phục sau phẫu thuật thì sao?”
“Một tuần là có thể xuất viện.”
“Về nhà nghỉ ngơi thêm một tháng là ổn.”
Chị vỗ nhẹ lên mép giường.
“Em đừng lo.”
“Mạng chị cứng lắm.”
“Năm đó đứng trên bờ nhìn con trai rơi xuống nước còn không gục ngã.”
“Thì chút bệnh này đáng là gì.”
Sự lạc quan của chị khiến tôi yên tâm hơn đôi chút.
Nhưng tôi vẫn nhận ra.
Khi nhắc tới chuyện năm đó nhìn con trai rơi xuống nước.
Những ngón tay chị vô thức siết chặt tấm chăn.
Cái bóng tâm lý mà chuyện ấy để lại.
Chị chưa từng thật sự bước ra được.
Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc.
Y tá vào đo nhiệt độ.
Tôi đứng dậy tránh sang một bên.
Sau khi đo nhiệt độ xong.
Trần Quế Lan nói với tôi:
“Em biết không?”
“Hôm đó sau khi nhận ra em trên tàu.”
“Về đến nhà.”
“Việc đầu tiên chị làm là gọi điện cho tất cả những người từng giúp chị tìm em.”
“Nói với họ rằng không cần tìm nữa.”
“Người đã tìm thấy rồi.”
“Có một người trong tổ chương trình nghe xong.”
“Đã khóc ngay ở đầu dây bên kia.”
“Cô ấy nói từng giúp rất nhiều người tìm lại người thân.”
“Nhưng đây là lần đầu tiên giúp người ta tìm được ân nhân cứu mạng.”
“Chị còn nhờ tới cả tổ chương trình nữa sao?”
Tôi hỏi.
“Nhờ nhiều lắm.”
Chị cười.
“Có một chương trình suýt nữa đã làm phóng sự rồi.”
“Nhưng chị không có ảnh hiện tại của em.”
“Chỉ có một tấm ảnh cắt từ camera lúc em mười sáu tuổi.”
“Mà còn mờ đến mức chẳng nhìn rõ mặt.”
“Họ nói quá khó.”
“Cuối cùng không làm được.”
“Còn có một blogger trên nền tảng video ngắn.”
“Giúp chị đăng tấm ảnh ấy lên mạng.”
“Hơn mấy triệu người đã xem.”
“Vẫn không tìm thấy em.”
Khi kể những chuyện này.
Giọng chị rất nhẹ nhàng.
Như đang kể câu chuyện của người khác.
Nhưng tôi có thể tưởng tượng được.
Suốt mười bốn năm qua.
Chị đã trải qua biết bao lần thất vọng.
Mỗi khi có người cung cấp manh mối.
Chị lại ôm hy vọng đi xác minh.
Rồi mang theo thất vọng quay về.
Tấm ảnh mờ nhòe ấy.
Rốt cuộc đã được chị gửi cho bao nhiêu người.
Có lẽ chính chị cũng không còn nhớ nổi nữa.
“Chị.”
“Vì sao chị nhất định phải tìm em?”
Cuối cùng tôi vẫn hỏi ra câu hỏi đã đè nén trong lòng rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)