“Chị lập tức đi xe điện tới.”
“Đi hơn hai tiếng đồng hồ.”
“Đến nơi rồi.”
“Người ta lại nói người đó đã chuyển đi từ lâu.”
“Lúc trở về.”
“Xe điện hết pin.”
“Giữa mùa đông lạnh như vậy.”
“Chị phải dắt bộ gần một tiếng đồng hồ.”
Lúc kể những chuyện này.
Chị vẫn cười vui vẻ.
Giống như đang kể một chuyện rất thú vị.
Tiểu Khải ngồi bên cạnh nghe.
Bỗng cúi đầu.
Liên tục gắp cơm ăn.
Tôi biết cậu đang nghĩ gì.
Cậu đang nghĩ.
Vì để tìm ân nhân cứu mạng của mình.
Mẹ cậu đã chịu quá nhiều vất vả.
Mà người ân nhân ấy.
Lại chính là tôi.
“Về sau chị không chỉ tìm bằng ảnh nữa.”
Trần Quế Lan nói.
“Chị ghi nhớ tất cả đặc điểm của em.”
“Đuôi lông mày bên phải có một nốt ruồi.”
“Khuỷu tay phải có sẹo.”
“Thuận tay trái.”
“Trong đoạn camera giám sát.”
“Em dùng tay trái kéo Tiểu Khải lên bờ.”
Tôi cúi đầu nhìn bàn tay trái của mình.
Chị nói không sai.
Tôi thuận tay trái.
Ngày đó cứu người.
Quả thực dùng tay trái.
Ngay cả bản thân tôi cũng gần như quên mất chi tiết này.
Thế mà chị vẫn nhớ rõ mồn một.
“Chị quan sát thật kỹ.”
Tôi nói.
“Mười bốn năm.”
“Chỉ dựa vào một bức ảnh mờ như vậy.”
“Nếu không quan sát kỹ thì làm sao tìm được người.”
Trần Quế Lan nâng chén trà lên nhấp một ngụm.
“Nhưng em biết không?”
“Chị cảm thấy mình tìm được em.”
“Không phải vì chị quan sát kỹ.”
“Mà bởi vì ông trời cũng thấy chị nên tìm được em.”
Lúc nói những lời này.
Giọng chị vô cùng chắc chắn.
Đến mức tôi không biết phải phản bác thế nào.
Sau bữa cơm.
Tôi đưa hai mẹ con họ về khách sạn.
Trước cửa khách sạn.
Trần Quế Lan bất ngờ nắm lấy tay tôi.
Rất nghiêm túc nói:
“Lục Diễn.”
“Sau này em chính là nửa đứa con trai của chị.”
“Nếu có chuyện gì cần giúp đỡ.”
“Cứ nói với chị.”
Tôi biết.
Những lời ấy đều xuất phát từ tận đáy lòng.
Nhưng tôi cũng biết.
Cả đời này.
Có lẽ chị sẽ không cần tôi giúp đỡ điều gì.
Bởi vì chị là người phụ nữ kiên cường hơn bất kỳ ai.
Một mình nuôi con khôn lớn.
Một mình chống chọi với bệnh tật.
Một mình đi tìm một người chỉ gặp đúng một lần giữa biển người mênh mông.
Điều chống đỡ chị bước tiếp.
Không phải sự giúp đỡ của người khác.
Mà là ý chí không chịu từ bỏ trong con người chị.
“Vâng.”
Tôi đáp.
Chị hài lòng mỉm cười.
Vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.
Rồi cùng Tiểu Khải bước vào khách sạn.
Tôi đứng ở cửa.
Nhìn bóng lưng hai mẹ con dần biến mất sau cánh cửa xoay.
Gió đêm thổi tới.
Mang theo chút se lạnh đầu thu.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Bầu trời đêm trong thành phố chẳng thấy được mấy ngôi sao.
Nhưng tôi cảm thấy.
Đêm nay.
Có một thứ gì đó trong lòng mình vừa sáng lên.
Về đến nhà.
Tôi mở máy tính.
Tạo một tài liệu mới.
Rồi gõ xuống một dòng chữ:
Có những người tìm bạn suốt mười bốn năm.
Chỉ để nói với bạn một câu cảm ơn.
Sau đó.
Tôi bắt đầu viết một câu chuyện.
Về mùa hè năm mười sáu tuổi.
Về một dòng sông lạnh buốt.
Về một đứa trẻ đang vùng vẫy trong nước.
Và về một người mẹ đã khóc suốt mười bốn năm trên bờ sông.
Đang viết.
Tôi chợt nhớ ra một chuyện.
Ngày gặp nhau trên tàu cao tốc.
Trần Quế Lan từng nói.
Chị đã tìm tôi suốt mười bốn năm.
Mười bốn năm.
Từ khi con trai chị sáu tuổi đến hai mươi tuổi.
Từ khi tôi mười sáu tuổi đến ba mươi tuổi.
Trong mười bốn năm ấy.
Chị đã đi qua vô số con đường.
Hỏi vô số người.
Thất vọng vô số lần.
Còn tôi.
Chỉ đơn giản ngồi trên chuyến tàu cao tốc đó.
Không làm gì cả.
Vậy mà lại được số phận đưa tới trước mặt chị.
Có lẽ.
Đó chính là điều Trần Quế Lan từng nói.
Ông trời cũng cảm thấy chị nên tìm được tôi.
Chương 6
Sau khi Tiểu Khải trở lại Vũ Hán học đại học.
Trần Quế Lan ở lại Trường Sa thêm hai ngày.
Chị nói muốn xem nơi tôi đang sống.
Tôi xin nghỉ một ngày.
Dẫn chị đi dạo một vòng Trường Sa.
Đầu Châu Cam.
Núi Nhạc Lộc.
Phố Thái Bình.
Chị đi rất chậm.
Nhưng nhìn rất kỹ.
Mỗi khi đến một nơi.
Đều chụp rất nhiều ảnh.
“Chị mang về cho Tiểu Khải xem.”
Chị nói.
“Để nó biết thành phố nơi ân nhân của nó đang sống trông như thế nào.”
Tôi xách túi giúp chị.
Đi phía sau.
Nhìn chị hào hứng dừng lại trước một quầy bánh đường dầu.
Mua hai chiếc.
Rồi nhất quyết nhét một chiếc vào tay tôi.
Cảnh tượng ấy.
Giống hệt lúc chị đưa táo cho tôi trên tàu.
Mang theo sự nhiệt tình rất đỗi đặc trưng của một người mẹ.
Không cho phép từ chối.
“Chị.”
“Việc làm ăn của chị không sao chứ?”
Tôi hỏi.
“Cửa hàng có em gái chị trông giúp rồi.”
“Không ảnh hưởng gì đâu.”
Chị cắn một miếng bánh đường dầu.
Hài lòng nheo mắt lại.
“Bây giờ nhiệm vụ quan trọng nhất của chị.”
Chaporia
Bình Luận (0)