20px

“Là dưỡng cho cơ thể khỏe lại.”

“Rồi làm những việc mình muốn làm.”

“Trong những việc muốn làm.”

“Có cả việc tìm em sao?”

Tôi cười hỏi.

“Xếp hạng đầu tiên.”

Chị trả lời không cần suy nghĩ.

“Bây giờ tìm được rồi.”

“Cảm giác như có một tảng đá lớn trong lòng vừa rơi xuống đất.”

“Cả người đều nhẹ nhõm hơn hẳn.”

Chị nói mình nhẹ nhõm rồi.

Nhưng tôi nhận ra.

Bước chân của chị không hề trở nên nhẹ nhàng hơn.

Ca phẫu thuật mới diễn ra chưa đầy một tháng.

Cơ thể vẫn đang trong giai đoạn hồi phục.

Đi lâu một chút là thở dốc.

Nhưng chị chưa bao giờ chủ động nói muốn nghỉ ngơi.

Mỗi lần tôi hỏi có muốn ngồi xuống nghỉ một lát không.

Chị đều nói:

“Không sao đâu.”

“Không sao đâu.”

Chỉ đến khi tôi thấy trán chị bắt đầu đổ mồ hôi.

Kiên quyết kéo chị ngồi xuống.

Chị mới chịu nghỉ.

Có lẽ.

Tính cách không muốn làm phiền người khác này.

Chính là một trong những lý do quan trọng nhất giúp chị chống chọi suốt mười bốn năm qua.

Trên đỉnh núi Nhạc Lộc.

Chúng tôi tìm một chiếc ghế dài ngồi nghỉ.

Gió thu thổi qua.

Mang theo mùi lá cây khô ráo.

Trần Quế Lan nhìn thành phố dưới chân núi.

Đột nhiên hỏi một câu.

“Lục Diễn.”

“Em có từng nghĩ không?”

“Nếu ngày đó em không đi ngang qua con sông ấy.”

“Thì bây giờ mọi chuyện sẽ thế nào?”

Tôi nhìn theo hướng mắt chị.

Thành phố trải rộng trước tầm mắt.

Những tòa nhà san sát.

Giống như những quân cờ bị rải khắp bàn cờ khổng lồ.

“Chưa từng nghĩ.”

Tôi đáp.

“Có lẽ chỉ là thiếu đi một đoạn ký ức nhỏ của mùa hè năm ấy thôi.”

“Nhưng với chị.”

Giọng chị rất khẽ.

“Đó không phải một đoạn ký ức.”

“Mà là tất cả.”

Chị không nói thêm nữa.

Tôi cũng không tiếp lời.

Gió núi thổi tung mái tóc chị.

Lộ ra những sợi tóc bạc nơi thái dương.

Chị mới bốn mươi lăm tuổi.

Nhưng trông già hơn tuổi thật đôi chút.

Dấu vết cuộc sống đã khắc lên gương mặt ấy.

Mỗi một nếp nhăn.

Dường như đều cất giữ một câu chuyện riêng.

“Lúc Tiểu Khải nói muốn học ngành công trình thủy lợi.”

“Thật ra chị đã từng phản đối.”

Chị bất ngờ lên tiếng.

“Chị sợ.”

“Chị sợ nước.”

“Cũng sợ nó nghĩ quẩn rồi lao vào những công việc liên quan đến nước.”

“Nhưng về sau chị nghĩ thông rồi.”

“Chính vì em.”

“Nó mới không còn sợ nước nữa.”

“Năm đó em kéo nó từ dưới nước lên.”

“Từ ngày ấy trở đi.”

“Nó không còn sợ nước nữa.

“Đó là dũng khí em đã cho nó.”

“Chị không có quyền lấy đi điều đó.”

Tôi muốn nói gì đó để an ủi chị.

Nhưng chị đã quay đầu lại.

Mỉm cười nhìn tôi.

“Nên em không cần an ủi chị.”

“Chị nghĩ thông từ lâu rồi.”

“Nó chọn ngành công trình thủy lợi.”

“Sau này có thể xây hồ chứa nước.”

“Xây đập thủy lợi.”

“Bảo vệ sự an toàn của rất nhiều người.”

“Chẳng phải đó là kết quả tốt nhất sao?”

“Năm đó em cứu Tiểu Khải.”

“Sau này Tiểu Khải có thể cứu được nhiều người hơn nữa.”

Nói xong.

Chị đứng dậy.

Phủi nhẹ lớp bụi trên quần.

Rồi đi xuống núi.

Tôi đi phía sau.

Nhìn bóng lưng không quá rộng lớn ấy.

Đột nhiên cảm thấy.

Trên người người phụ nữ này có một sức mạnh khiến người khác xúc động.

Chị đã trải qua quá nhiều khổ đau.

Nhưng chưa từng bị khổ đau đánh gục.

Ngược lại.

Chị biến tất cả những đau khổ ấy.

Thành tình yêu dành cho cuộc sống.

Và sự kiên định với lòng tốt.

Chị tìm tôi suốt mười bốn năm.

Không phải vì cần tôi làm điều gì cho mình.

Mà bởi chị muốn dùng cách ấy để nói với thế giới này rằng.

Lòng tốt.

Thật sự sẽ được ghi nhớ.

Chương 7

Ngày Trần Quế Lan trở về Nghĩa Ô.

Tôi ra ga tiễn chị.

Chị vẫn xách chiếc túi vải cũ ấy.

Giống hệt lần đầu tiên tôi gặp chị.

Điều khác biệt duy nhất là.

Sự căng thẳng và mong chờ khi nhận diện người xa lạ trên gương mặt chị đã biến mất.

Thay vào đó là vẻ bình yên.

Và mãn nguyện.

“Chị.”

“Về nhà nhớ dưỡng sức cho tốt.”

“Đến kỳ thì đi tái khám đúng hẹn nhé.”

Tôi dặn.

“Biết rồi.”

“Em đừng càm ràm nữa.”

“Giống bà cụ non quá đi mất.”

Chị cười.

Xua tay nói.

“Em cũng lo làm việc cho tốt đi.”

“Rồi mau tìm người yêu.”

“Ba mươi tuổi rồi còn không sốt ruột à?”

Tôi bất lực cười.

Kiểu càm ràm rất có phong cách của một người mẹ này.

Khiến tôi vừa buồn cười.

Lại vừa thấy ấm lòng.

Chúng tôi quen biết chưa đầy một tháng.

Nhưng chị đã xem tôi như người trong nhà.

“Thôi chị đi đây.”

“Không đi nữa là lỡ tàu mất.”

Chị quay người đi về phía cổng kiểm vé.

Đi được hai bước.

Lại đột nhiên dừng lại.

Quay đầu nhìn tôi.

Hốc mắt chị đỏ lên.

Nhưng không khóc.

Chị giơ chiếc túi vải trong tay lên.

Làm khẩu hình miệng:

“Chị đi nhé.”

Sau đó lập tức quay người.

Sải bước thật nhanh về phía cổng kiểm vé.

Tôi đứng nguyên tại chỗ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...