Nhìn bóng lưng chị dần biến mất giữa dòng người.
Rồi cúi đầu xuống.
Phát hiện khóe mắt mình cũng hơi nóng lên.
Điện thoại rung một cái.
Là tin nhắn của Tiểu Khải.
“Anh Lục Diễn.”
“Vừa rồi mẹ em gửi tin nhắn thoại cho em.”
“Nói hôm nay bà ấy rất vui.”
“Bởi vì anh đã tới tiễn bà ấy.”
“Bà ấy nói.”
“Cả đời này điều tiếc nuối lớn nhất của bà là năm đó không thể tự mình cảm ơn anh.”
“Bây giờ tiếc nuối đó không còn nữa.”
Tôi trả lời một chữ:
“Ừ.”
Mấy giây sau.
Tôi lại gõ thêm một dòng.
Gửi qua.
“Bảo mẹ em nghỉ ngơi cho tốt.”
“Qua một thời gian nữa anh sẽ tới thăm chị ấy.”
Tiểu Khải gửi lại một biểu tượng “OK”.
Sau đó nói thêm:
“Mẹ em bảo anh là người rất tốt.”
“Dặn em phải học tập anh.”
Tôi cầm điện thoại.
Đứng giữa đại sảnh nhà ga đông đúc người qua lại.
Đột nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt.
Một tháng trước.
Khi ngồi trên chuyến tàu cao tốc đó.
Tôi chỉ là một người bình thường đến không thể bình thường hơn.
Sau một chuyến công tác.
Đang trên đường trở về.
Tôi chưa từng nghĩ sẽ gặp ai.
Càng không ngờ.
Sẽ có một người phụ nữ xa lạ nhìn tôi suốt cả quãng đường.
Cuối cùng đỏ hoe mắt hỏi về chuyện của mười bốn năm trước.
Cuộc sống vốn là như vậy.
Bạn sẽ không bao giờ biết.
Một khoảnh khắc vô tình nào đó của mình.
Sẽ được ghi nhớ trong cuộc đời người khác bao lâu.
________________________________________
Chương 8
Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo cũ.
Đi làm.
Tan làm.
Tăng ca.
Đi công tác.
Mọi thứ dường như vẫn giống hệt trước đây.
Nhưng cũng dường như chẳng còn giống nữa.
Trước kia.
Tôi chưa từng đăng bất kỳ nội dung riêng tư nào lên vòng bạn bè.
Nhưng kể từ khi Trần Quế Lan kết bạn WeChat với tôi.
Vòng bạn bè của tôi bỗng náo nhiệt hơn hẳn.
Hầu như ngày nào chị cũng bấm thích mọi nội dung tôi đăng.
Cho dù tôi chỉ chia sẻ một bài báo.
Chị cũng sẽ bấm thích.
Có lúc còn để lại bình luận:
“Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Có một lần.
Tôi tăng ca đến rất muộn.
Thuận tay chụp một tấm ảnh văn phòng trống không.
Đăng lên vòng bạn bè.
Kèm theo dòng chữ:
“Tan ca.”
Chưa đầy năm phút sau.
Bình luận của Trần Quế Lan đã xuất hiện.
“Muộn thế này còn chưa ngủ à?”
“Không cần sức khỏe nữa sao?”
Tôi nhìn đồng hồ.
Một giờ mười hai phút sáng.
Theo phản xạ.
Tôi định hỏi chị sao còn chưa ngủ.
Nhưng khi gõ được một nửa.
Tôi bỗng nhận ra.
Có lẽ vì lý do sức khỏe nên chị không ngủ được.
Sau phẫu thuật ung thư tuyến giáp.
Một số người sẽ gặp vấn đề về giấc ngủ.
“Chị.”
“Sao chị còn chưa ngủ?”
Tôi gửi tin nhắn qua.
“Chị không ngủ được.”
“Lướt điện thoại thấy em còn đang tăng ca.”
“Lại càng không ngủ được.”
Chị gửi kèm một biểu cảm có dấu chấm than.
Tôi bỗng thấy hơi áy náy.
Liền xóa bài đăng kia đi.
Sáng hôm sau.
Tôi lại nhận được tin nhắn của chị.
“Sao em xóa bài đăng rồi?”
“Chị không có ý trách em đâu nhé.”
“Chị chỉ thấy thương em phải tăng ca thôi.”
Tôi gửi lại một biểu tượng mặt cười.
Không giải thích gì thêm.
Còn có một lần.
Tôi thuận miệng nhắc trong lúc trò chuyện rằng gần đây đang tập nấu ăn.
Trần Quế Lan lập tức gửi cho tôi một danh sách công thức rất dài.
Từ cà chua xào trứng.
Đến thịt kho tàu.
Mỗi bước đều được viết vô cùng chi tiết.
Cuối cùng còn kèm theo một câu:
“Em cứ bắt đầu từ món đơn giản trước.”
“Có gì không hiểu thì hỏi chị bất cứ lúc nào.”
Tôi nhìn những dòng chữ kín đặc trên màn hình.
Đột nhiên cảm thấy.
Sự ấm áp mà người phụ nữ xa lạ này mang đến cho mình.
Còn sâu sắc hơn tôi tưởng rất nhiều.
Chị thật sự đã xem tôi như nửa đứa con trai.
Còn tôi thì sao?
Tôi bắt đầu suy ngẫm lại bản thân.
Suốt một tháng qua.
Tôi luôn bị động đón nhận sự quan tâm và lòng biết ơn của chị.
Chưa từng chủ động làm điều gì cho chị.
Chị nói tôi là ân nhân của chị.
Nhưng ngoài việc tới thăm chị vài lần khi nằm viện.
Tôi chưa từng làm được việc gì có thể gọi là “báo đáp”.
Không.
Không đúng.
Chị đâu có bắt tôi báo đáp.
Chính chị mới là người đang báo đáp tôi.
Chị đã cô đọng lòng biết ơn của mười bốn năm.
Thành từng sự quan tâm mỗi ngày.
Dùng cách chân thành và giản dị nhất để trao lại cho tôi.
Còn tôi thì sao?
Tôi nhận lấy tất cả.
Rồi thản nhiên xem đó là điều hiển nhiên?
Ý nghĩ ấy dần cắm rễ trong lòng tôi.
Ngày một lớn lên.
________________________________________
Cuối tuần cuối cùng của tháng Mười Một.
Tôi tự lái xe tới Nghĩa Ô.
Tôi không báo trước cho Trần Quế Lan.
Chỉ xin Tiểu Khải địa chỉ cửa hàng của chị.
Chị mở một cửa hàng bán đồ trang sức trong khu chợ hàng hóa nhỏ.
Diện tích không lớn.
Nhưng vị trí khá đẹp.
Lúc tôi tới.
Chaporia
Bình Luận (0)