Đã hơn hai giờ chiều.
Trong chợ không có nhiều khách.
Chị đang ngồi sau quầy.
Sắp xếp hàng hóa.
Trên sống mũi đeo một chiếc kính lão.
Trước mặt là một đống hoa tai và dây chuyền.
Tôi đứng trước cửa hàng.
Nhìn chị vài giây.
Chị gầy hơn lần gặp trước một chút.
Nhưng sắc mặt lại tốt hơn rất nhiều.
Hai má đã có thêm chút hồng hào.
Miệng khe khẽ ngân nga một giai điệu nào đó.
Động tác trên tay rất nhanh nhẹn.
Hoàn toàn không nhìn ra đây là người mới trải qua một ca đại phẫu cách đây vài tháng.
“Bà chủ.”
“Đôi này bao nhiêu tiền vậy?”
Tôi cầm một đôi hoa tai trên quầy lên hỏi.
“Đôi đó mười lăm tệ.”
“Kim bạc đấy.”
“Đeo sẽ không bị dị… ứng…”
Chị ngẩng đầu lên.
Nói được nửa câu thì sững lại.
Sau cặp kính lão.
Đôi mắt mở to đầy kinh ngạc.
“Lục Diễn?!”
“Chị.”
“Làm ăn phát đạt nhé.”
Tôi cười.
Đặt đôi hoa tai trở lại quầy.
“Sao em lại tới đây?”
Chị bật dậy khỏi ghế như lò xo.
Nhanh chóng vòng ra khỏi quầy.
Nắm chặt lấy cánh tay tôi.
Biểu cảm trên mặt chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng.
Rồi từ vui mừng thành trách yêu.
“Em tới sao không nói trước một tiếng?”
“Chị chẳng chuẩn bị gì cả!”
“Em ăn cơm chưa?”
“Tự lái xe từ Trường Sa tới à?”
“Lái bao lâu rồi?”
“Có mệt không?”
Chị liên tục hỏi một tràng dài.
Tôi còn chưa kịp trả lời câu nào.
Chị đã lấy điện thoại ra gọi điện.
“Tiểu Khải!”
“Lục Diễn tới Nghĩa Ô rồi!”
“Đúng!”
“Ngay bây giờ!”
“Đang ở trong cửa hàng của mẹ đây!”
“Bao giờ con về?”
“Ngày mai á?”
“Không được!”
“Tối nay phải về ngay cho mẹ!”
Tôi nghe thấy giọng bất lực của Tiểu Khải từ đầu dây bên kia.
“Mẹ.”
“Ngày mai con còn có tiết học.”
“Tiết học quan trọng bằng ân nhân cứu mạng sao?”
“Nghỉ học!”
Tôi vội vàng nhận lấy điện thoại.
“Tiểu Khải.”
“Cứ học cho tốt đi.”
“Anh chỉ ở Nghĩa Ô hai ngày.”
“Đợi em về cũng được.”
Tiểu Khải bật cười ở đầu dây bên kia.
“Anh Lục Diễn.”
“Anh chịu nổi sự nhiệt tình của mẹ em chứ?”
“Cũng ổn.”
“Hiện tại vẫn chống đỡ được.”
Sau khi cúp máy.
Trần Quế Lan đã nhanh nhẹn bắt đầu dọn cửa hàng.
Chị gom đồ trên quầy lại thật nhanh.
Lấy ví tiền và chìa khóa từ ngăn kéo ra.
Sau đó kéo tôi đi thẳng ra ngoài.
“Đóng cửa.”
“Hôm nay không bán nữa.”
“Chị dẫn em đi ăn.”
“Chị.”
“Không kinh doanh nữa à?”
“Ngày nào chẳng có thể kinh doanh.
”
“Ngày em tới thì đâu có nhiều.”
Chị nói như lẽ đương nhiên.
Khiến tôi hoàn toàn không biết phải phản bác thế nào.
Chị dẫn tôi tới một nhà hàng món địa phương.
Gọi đầy một bàn thức ăn.
Tôi đếm thử.
Bảy món một canh.
Hai người căn bản ăn không hết.
Tôi bảo nhiều quá rồi.
Chị lại nói không nhiều.
Em lái xe vất vả như vậy phải ăn nhiều một chút.
Đoạn đối thoại ấy lặp đi lặp lại bốn năm lần.
Cuối cùng.
Tôi từ bỏ phản kháng.
Cúi đầu ăn cơm.
Chị ngồi đối diện.
Nhìn tôi ăn.
Bản thân lại không gắp được bao nhiêu.
Nụ cười trên mặt chưa từng biến mất.
“Chị nhìn gì vậy?”
Bị nhìn mãi.
Tôi hơi ngượng.
“Nhìn em ăn cơm.”
Chị đáp.
“Lần này gặp em.”
“Cằm lại nhọn hơn lần gặp trên tàu rồi.”
“Có phải công việc quá vất vả không?”
Tôi đưa tay sờ cằm mình.
Không cảm thấy có gì thay đổi.
Nhưng trong mắt chị.
Có lẽ mỗi lần tôi xuất hiện trước mặt.
Đều đã gầy đi một vòng.
Đó là ánh nhìn của một người mẹ.
Không liên quan gì đến sự thật khách quan cả.
“Chị.”
“Thật sự không cần khách sáo với em như vậy đâu.”
Tôi nói.
“Lần này em tới chỉ muốn xem chị hồi phục thế nào thôi.”
“Thấy sức khỏe chị tốt rồi.”
“Em cũng yên tâm.”
“Chị hồi phục tốt lắm.”
Trần Quế Lan vỗ ngực bảo đảm.
“Bác sĩ còn nói chị hồi phục rất nhanh.”
“Có người trẻ hơn chị mười tuổi cũng chưa chắc bằng chị đâu.”
Lúc nói chuyện.
Động tác của chị rất mạnh mẽ.
Tinh thần quả thực vô cùng tốt.
Tôi quan sát cổ chị một chút.
Vết sẹo sau phẫu thuật đã mờ đi rất nhiều.
Nếu không nhìn kỹ.
Gần như không nhận ra nữa.
“Vậy em hỏi chị nhé.”
Tôi nói.
“Gần đây chị đã đi tái khám chưa?”
Nụ cười trên mặt chị khựng lại trong khoảnh khắc.
Chỉ khoảng vài phần giây.
Rồi nhanh chóng trở lại bình thường.
“Tái khám rồi.”
“Mọi thứ đều rất tốt.”
Tôi không hỏi thêm.
Nhưng tôi vẫn chú ý thấy.
Bàn tay đang gắp thức ăn của chị hơi khựng lại một chút.
Tôi dự định sau khi trở về.
Sẽ hỏi Tiểu Khải để xác nhận xem chị có thật sự đi tái khám hay không.
Ăn được một lúc.
Chị đột nhiên đặt đũa xuống.
Nghiêm túc nhìn tôi.
“Lục Diễn.”
“Lần này em tới Nghĩa Ô.”
“Có phải có chuyện gì không?”
“Không có.”
“Em chỉ tới thăm chị thôi.”
“Không đúng.”
Chị cau mày.
“Chắc chắn là có chuyện.”
“Có phải em gặp khó khăn gì không?”
Chaporia
Bình Luận (0)