20px

“Chị.”

“Về nhà đi.”

“Đến nơi nhớ gọi điện cho chị đấy!”

“Vâng!”

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi khu dân cư.

Qua gương chiếu hậu.

Tôi nhìn thấy chị vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Bóng dáng ngày một nhỏ dần.

Cuối cùng chỉ còn là một chấm nhỏ.

Rồi biến mất sau khúc ngoặt của con phố.

Tôi bật radio.

Bên trong đang phát một ca khúc cũ.

Lời bài hát vang lên:

“Tôi từng nghĩ mình sẽ mãi ở bên người ấy.”

“Hôm nay chúng tôi đã rời xa nhau giữa biển người mênh mông.”

Tôi kéo cửa kính xe lên.

Chặn được gió.

Nhưng không chặn được cảm giác nóng rát đang dâng lên nơi khóe mắt.

Chương 19

Những ngày ở Bắc Kinh.

Bận rộn nhưng cũng rất trọn vẹn.

Môi trường làm việc mới.

Đồng nghiệp mới.

Những thử thách mới.

Ngày nào tôi cũng bận đến mức chân không chạm đất.

Nhưng mỗi tối.

Tôi đều dành thời gian gọi video cho Trần Quế Lan.

Chị luôn hỏi tôi đã ăn cơm chưa.

Có lạnh không.

Sau đó lại khoe những tư liệu video ngắn chị mới quay được trong ngày.

Tài khoản của chị lúc ấy đã có mấy trăm nghìn người theo dõi.

Nhưng chị không nhận quảng cáo.

Không livestream bán hàng.

Chỉ đơn thuần kể những câu chuyện của mình.

Có người khuyên chị tranh thủ độ nổi tiếng để kiếm tiền.

Chị chỉ nói:

“Tôi làm cái này đâu phải vì tiền.”

“Tôi chỉ muốn nhiều người hơn biết rằng.”

“Người tốt làm việc tốt.”

“Sẽ không bị chôn vùi.”

Có lần.

Chị đăng một video.

Trong đó nhắc đến tên tôi.

Nói rằng:

“Lục Diễn là người tốt nhất mà tôi từng gặp trong đời.”

Tôi vừa nhìn thấy.

Liền lập tức gọi điện cho chị.

Bảo chị xóa video đi.

Chị không quá tình nguyện.

Nhưng cuối cùng vẫn xóa.

Sau đó còn lẩm bẩm:

“Chị có nói em ở đâu đâu.”

“Có gì mà phải sợ.”

“Chị.”

“Em không cần nổi tiếng.”

Tôi nói.

“Em chỉ là một người bình thường thôi.”

“Em không phải người bình thường.”

Chị cố chấp đáp.

“Em là người làm việc tốt mà không mong báo đáp.”

“Người như vậy trên đời này không nhiều.”

Tôi chẳng thể làm gì được chị.

Chỉ đành mặc kệ.

May mà sau đó.

Chị không nhắc đến tên tôi thêm lần nào nữa.

Chỉ gọi là:

“Cậu thiếu niên năm ấy.”

Mùa đông năm đó.

Bắc Kinh đón một trận tuyết rất lớn.

Tôi đứng dưới tòa nhà công ty.

Chụp một bức ảnh gửi cho Trần Quế Lan.

Rất nhanh sau đó.

Chị gửi lại một đoạn tin nhắn thoại.

Trong giọng nói đầy vẻ xót xa.

“Trời ơi.

“Tuyết lớn như vậy.”

“Mà em mặc ít thế kia.”

“Lỡ bị lạnh thì làm sao?”

“Mau vào trung tâm thương mại mua một chiếc áo lông vũ đi.”

“Loại dày một chút ấy.”

“Đừng tiếc tiền.”

Tôi đứng giữa trời tuyết.

Nhìn tin nhắn chị gửi tới.

Bất giác bật cười.

Một người phụ nữ bình thường mở cửa hàng trang sức trong khu chợ nhỏ ở Nghĩa Ô.

Lại dùng cách của riêng mình.

Sưởi ấm tôi giữa mùa đông tuyết phủ nơi Bắc Kinh.

________________________________________

Chương 20 (Đại Kết Cục)

Hai năm sau.

Vào một ngày mùa thu.

Trần Quế Lan gọi điện cho tôi.

“Lục Diễn.”

“Tiểu Khải sắp kết hôn rồi.”

Ở đầu dây bên kia.

Giọng chị không giấu nổi sự phấn khích.

Líu ríu như một đứa trẻ.

Không ngừng kể cho tôi nghe về cô gái ấy.

Cô là người Vũ Hán.

Bạn học đại học của Tiểu Khải.

Hai người yêu nhau bốn năm.

Tình cảm rất tốt.

Gia đình hai bên cũng đã gặp mặt.

Ngày cưới được định vào mùa xuân năm sau.

“Em nhất định phải tới nhé.”

Chị nói.

“Em là ân nhân của gia đình chị.”

“Nếu em không đến.”

“Hôn lễ này sẽ không trọn vẹn.”

“Nhất định em sẽ tới.”

Tôi đáp.

“Không chỉ tới.”

“Em còn phải chuẩn bị một phong bao thật lớn.”

“Không cần phong bao.”

Giọng chị bỗng trở nên nghiêm túc.

“Chỉ cần em tới là được.”

“Em tới.”

“Chính là món quà tốt nhất.”

Hôn lễ được tổ chức ở Nghĩa Ô.

Không quá lớn.

Chỉ mời người thân và bạn bè thân thiết của hai bên.

Tôi tới sớm trước một ngày.

Trần Quế Lan đích thân ra ga đón.

Chị mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm.

Mái tóc được uốn xoăn.

Trang điểm nhẹ nhàng.

Trông vô cùng có sức sống.

“Chị.”

“Hôm nay chị đẹp lắm.”

Tôi chân thành nói.

“Đừng có trêu chị nữa.”

Chị cười.

Nhẹ nhàng vỗ tôi một cái.

Nhưng trong mắt ngập tràn ý cười.

Ngày diễn ra hôn lễ.

Tôi ngồi ở bàn người thân bên phía chú rể.

Cùng bàn với em trai và em gái của Trần Quế Lan.

Mọi người đều biết tôi là ai.

Đối xử với tôi vô cùng nhiệt tình.

Không ngừng rót rượu.

Gắp thức ăn cho tôi.

Đến phần nghi thức cảm ơn cha mẹ.

Tiểu Khải cùng cô dâu đứng trên sân khấu.

Dâng trà cho Trần Quế Lan.

Chị nâng chén trà lên.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

Nhưng từ đầu đến cuối.

Chị vẫn luôn mỉm cười.

Cười hạnh phúc như vậy.

Mãn nguyện như vậy.

Người dẫn chương trình mời chị nói vài lời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...