Tôi đều nghe rất rõ.
“Hai đứa.”
Chị giơ hai ngón tay lên.
Chỉ qua chỉ lại giữa tôi và Tiểu Khải.
“Đều là con của chị.”
“Một đứa là chị sinh ra.”
“Một đứa là chị tìm được.”
“Cả hai.”
“Đều là mạng sống của chị.”
Đêm hôm đó.
Tôi mất ngủ rất lâu.
Không phải vì lạ giường.
Mà vì những lời Trần Quế Lan nói.
Cứ quanh quẩn mãi trong đầu.
Một đứa là chị sinh ra.
Một đứa là chị tìm được.
Cả hai đều là mạng sống của chị.
Người chị tìm kiếm suốt mười bốn năm.
Thật ra không chỉ là tôi.
Mà còn là niềm tin để chị tiếp tục sống.
Trong suốt mười bốn năm ấy.
Bản thân hành trình tìm kiếm.
Đã trở thành ý nghĩa cuộc đời của chị.
Và khi cuối cùng tìm được tôi.
Chị không dừng lại.
Mà biến ý nghĩa ấy thành một điều rộng lớn hơn.
Để lòng tốt được ghi nhớ.
Để người tốt được nhìn thấy.
Người phụ nữ ấy.
Đã dùng cách riêng của mình.
Sống thành một ánh sáng.
Tài khoản video ngắn của Trần Quế Lan ngày càng phát triển tốt hơn.
Sau đó.
Chị liên tiếp đăng hơn mười video.
Nội dung đều là những câu chuyện trong hành trình tìm kiếm năm xưa.
Chị kể rằng có một năm.
Giữa ngày tuyết rơi dày đặc.
Chị tới đồn công an xin tra lại camera giám sát.
Một đồng chí công an rót cho chị một cốc nước nóng.
Chị cầm cốc nước ấy.
Khóc suốt một tiếng đồng hồ.
Chị kể.
Có lần mình ngồi chờ trước cửa một chương trình tìm người thân suốt bốn tiếng.
Cuối cùng.
Người ta nói tư liệu không đủ.
Không thể phát sóng.
Chị ngồi trên bậc thềm ven đường rất lâu.
Rất lâu sau mới đứng dậy rời đi.
Cuối mỗi video.
Chị đều nói cùng một câu.
“Tôi không từ bỏ.”
“Vì thế tôi đã tìm được.”
Lượng xem của những video ấy ngày càng cao.
Video nổi tiếng nhất.
Đạt tới hàng chục triệu lượt xem.
Có người chủ động nhắn tin riêng cho chị.
Nói rằng sau khi xem câu chuyện của chị.
Họ quyết định đi tìm người thân đã thất lạc nhiều năm.
Cũng có người nói.
Nhờ câu chuyện ấy.
Họ quyết định thực hiện một việc bản thân luôn muốn làm nhưng chưa từng dám làm.
Trần Quế Lan chụp lại những tin nhắn đó.
Gửi cho tôi xem.
Trong giọng nói mang theo niềm tự hào và vui mừng.
“Em xem này.”
“Chị đâu có làm chuyện gì lớn lao.”
“Chỉ kể một câu chuyện thôi.”
“Nhưng hình như thật sự đã giúp được một vài người.”
“Điều chị làm vốn đã là chuyện lớn rồi.”
Tôi nói.
“Chỉ là bản thân chị không nhận ra thôi.
”
Mười bốn năm tìm kiếm của một người phụ nữ bình thường.
Thoạt nhìn.
Không phải chuyện gì kinh thiên động địa.
Nhưng trong suốt mười bốn năm ấy.
Chị đã dùng cách chân thật nhất.
Để chứng minh một điều.
Sức mạnh lớn nhất trên thế giới này.
Không phải điều gì khác.
Mà là ghi nhớ.
Ghi nhớ rằng đã từng có người giúp mình.
Ghi nhớ rằng đã từng có người đối xử tốt với mình.
Ghi nhớ rằng trên thế giới này vẫn còn lòng tốt tồn tại.
Sau đó.
Biến những ký ức ấy thành hành động.
Biến thành sự kiên trì.
Biến thành ánh sáng truyền cho người tiếp theo.
Đó chính là điều Trần Quế Lan đã dạy tôi.
________________________________________
Chương 18
Lại thêm một năm nữa trôi qua.
Vì công việc điều động.
Tôi phải tới Bắc Kinh làm việc một thời gian.
Trước khi đi.
Tôi tới Nghĩa Ô chào tạm biệt Trần Quế Lan.
Sau khi nghe tin.
Chị im lặng rất lâu.
Rồi chỉ nói một câu:
“Bắc Kinh tốt mà.”
“Là thành phố lớn.”
“Nhiều cơ hội phát triển hơn.”
Ngoài miệng nói tốt.
Nhưng tay chị vẫn liên tục kiểm tra hành lý cho tôi.
Nhét vào vali đủ thứ đồ.
Táo đỏ.
Kỷ tử.
Bánh xoắn đường đỏ.
Tương ớt do chính tay chị làm.
Chỗ nào nhét được.
Chị đều nhét đầy.
“Mùa đông ở Bắc Kinh lạnh lắm.”
“Nhớ mặc nhiều quần áo.”
“Đồ ăn bên đó khác miền Nam.”
“Nếu ăn không quen thì tự nấu.”
“Chị dạy em.”
“Làm việc đừng liều quá.”
“Sức khỏe mới là quan trọng nhất.”
“Chuyện tìm người yêu cũng đừng nóng vội.”
“Duyên tới rồi tự khắc sẽ có.”
Vừa dọn đồ.
Chị vừa dặn dò.
Giống hệt một người mẹ tiễn con trai đi xa.
Tôi đứng đó lắng nghe.
Bất giác nhớ tới ngày mẹ ruột rời khỏi nhà nhiều năm trước.
Ngày hôm ấy.
Bà không nói với tôi lấy một câu.
“Chị.”
Tôi lên tiếng.
“Đến Bắc Kinh rồi.”
“Em sẽ gửi vị trí cho chị.”
“Ừ.”
Chị ngẩng đầu nhìn tôi.
Hốc mắt lại đỏ lên.
Nhưng lần này.
Chị không nhịn được nữa.
Nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
“Em nhất định phải sống thật tốt.”
“Em sẽ.”
“Dù em ở đâu.”
“Ngôi nhà này ở Nghĩa Ô vẫn luôn ở đây.”
Tôi gật đầu.
Cổ họng bỗng nghẹn lại.
Chị tiễn tôi xuống dưới lầu.
Sau khi lên xe.
Tôi hạ cửa kính xuống.
Chị vẫn đứng đó.
Gió thổi mái tóc ngắn hoa râm của chị khẽ lay động.
Chiếc khăn len màu đỏ sẫm tung bay trong gió.
Chaporia
Bình Luận (0)