Rồi bắt đầu tìm kiếm các bài báo cũ trên mạng.
Cuối cùng.
Họ tìm được một bản tin địa phương năm đó.
Tiêu đề là:
“Thiếu niên nhảy sông cứu trẻ em bị đuối nước, cứu người xong lặng lẽ rời đi.”
Trong bản tin ấy.
Không có tên tuổi.
Chỉ ghi đơn giản:
“Một thiếu niên mười sáu tuổi.”
Cư dân mạng chụp lại bài báo.
Đăng vào phần bình luận.
Kèm theo dòng chữ:
“Đây mới là anh hùng thật sự.”
“Làm việc tốt mà không để lại tên tuổi.”
Tôi ngồi trong văn phòng.
Lướt từng bình luận dưới video ấy.
Đọc từng dòng một.
Càng đọc.
Càng cảm thấy trong lòng có thứ gì đó đang cuộn trào.
Có một bình luận nhận được hàng chục nghìn lượt thích.
“Lòng tốt là một sự lựa chọn.”
“Còn ghi nhớ lòng tốt là một loại sức mạnh.”
“Người mẹ này đã dùng mười bốn năm tìm kiếm để nói cho chúng ta biết rằng.”
“Lòng tốt vĩnh viễn sẽ không bị phụ bạc.”
Còn có một bình luận khác.
Ngắn gọn hơn rất nhiều.
“Người tốt nên được ghi nhớ.”
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Tựa người vào lưng ghế.
Ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.
Rất lâu.
Rất lâu sau.
Vẫn không nói một lời nào.
Năm Tiểu Khải tốt nghiệp đại học.
Sức khỏe của Trần Quế Lan cuối cùng cũng hoàn toàn hồi phục.
Ngay sau khi nhận được kết quả tái khám.
Chị lập tức gửi tin nhắn cho tôi:
“Các chỉ số đều bình thường hết rồi!”
“Bác sĩ nói sau này mỗi sáu tháng tái khám một lần là được!”
Tôi gửi lại một biểu tượng mặt cười thật lớn.
Sau đó hỏi chị:
“Chị.”
“Có điều ước nào không?”
“Em giúp chị thực hiện một điều.”
“Chị chỉ có một điều ước thôi.”
Chị trả lời rất nhanh.
“Là hai đứa đều sống thật tốt.”
Những lời như thế.
Khi phát ra từ miệng Trần Quế Lan.
Luôn tự nhiên đến lạ.
Như thể ý nghĩa tồn tại của chị trong cuộc đời này.
Chính là để những người xung quanh sống tốt hơn.
Thế nhưng chị lại quên mất.
Người cần được quan tâm nhất.
Thật ra chính là bản thân chị.
Mùa hè năm ấy.
Tôi xin nghỉ phép năm.
Lái xe tới Nghĩa Ô.
Đón Trần Quế Lan và Tiểu Khải.
Cùng đi biển một chuyến.
Trần Quế Lan nói.
Chị muốn ngắm biển.
Chị bảo nơi xa nhất mà mình từng tới trong đời là Thượng Hải.
Mà lần đó cũng là để đi tìm tôi.
Chị muốn tận mắt xem biển lớn đến mức nào.
Chúng tôi tới Chu Sơn.
Ở lại hai ngày trên một hòn đảo nhỏ không quá nổi tiếng.
Lần đầu tiên nhìn thấy biển.
Trần Quế Lan đứng trên bãi cát rất lâu.
Không nói gì.
Sau đó chậm rãi ngồi xổm xuống.
Dùng tay chạm vào nước biển.
Rồi đưa lên môi nếm thử.
“Đúng là mặn thật.”
Chị kinh ngạc nói.
“Y hệt những gì trong sách viết.”
Tiểu Khải bật cười thành tiếng.
Tôi cũng cười theo.
Ba người chúng tôi đi dọc theo đường bờ biển rất xa.
Ánh hoàng hôn nhuộm mặt biển thành màu vàng rực.
Trần Quế Lan đi ở giữa.
Hai người đàn ông chúng tôi.
Một trái.
Một phải.
Lặng lẽ đi cùng chị.
“Đời này của chị đáng lắm rồi.”
Chị bỗng nhiên nói.
“Được nhìn thấy biển.”
“Tìm được em.”
“Tiểu Khải cũng tốt nghiệp rồi.”
“Không còn gì phải tiếc nuối nữa.”
“Mẹ.”
“Đừng nói những lời như thế nữa.”
Tiểu Khải bất mãn cau mày.
“Mẹ mới hơn bốn mươi tuổi thôi.”
“Phía trước còn rất nhiều năm nữa mà.”
“Đúng đúng đúng.”
“Còn rất nhiều năm nữa.”
Chị cười.
Thuận theo lời con trai.
Nhưng tôi biết.
Lúc nói câu đó.
Chị thật lòng.
Chị là kiểu người luôn sẵn sàng đối mặt với điểm cuối của cuộc đời.
Không phải vì chị không yêu cuộc sống.
Mà chính vì quá yêu cuộc sống.
Nên chị sống mỗi ngày như ngày cuối cùng của mình.
Tối hôm ấy.
Chúng tôi ngồi hóng gió trên ban công của một homestay ven biển.
Trần Quế Lan uống bia.
Đột nhiên kể về những năm tháng tuổi trẻ.
“Hồi còn trẻ.”
“Chị cũng thích vui chơi lắm.”
“Thích ca hát.”
“Thích nhảy múa.”
“Sau này kết hôn rồi sinh con.”
“Không còn thời gian nữa.”
“Rồi sau đó ly hôn.”
“Lại càng không còn tâm trạng.”
Chị nhìn mặt biển xa xa.
Giọng điệu rất nhẹ.
“Chị luôn cảm thấy.”
“Cuộc đời mình đã kết thúc từ ngày ly hôn.”
“Những ngày sống sau đó.”
“Đều là vì Tiểu Khải.”
“Cho tới ngày tìm được em.”
“Chị mới cảm thấy.”
“Hình như cuộc đời mình lại được nối tiếp.”
“Được nối tiếp là sao?”
Tiểu Khải hỏi.
“Là lại có điều để mong chờ.”
Chị đáp.
“Trước đây.”
“Điều chị mong chờ là Tiểu Khải trưởng thành.”
“Nhưng sau khi Tiểu Khải lớn rồi thì sao?”
“Chị còn có thể mong chờ điều gì nữa?”
“Sau khi tìm được Lục Diễn.”
“Điều chị mong chờ.”
“Là được nhìn thấy hai đứa đều sống tốt.”
“Chỉ cần hai đứa sống tốt.”
“Chị sẽ có hy vọng.”
“Chị sẽ muốn sống thêm vài năm nữa.”
Gió biển rất lớn.
Thổi những lời nói ấy thành từng đoạn đứt quãng.
Nhưng từng chữ một.
Chaporia
Bình Luận (0)