20px

“Đừng đứng mãi.”

“Còn một nồi canh nữa là xong rồi.”

Tôi đi vào bếp phụ giúp bê thức ăn.

Lúc chị đưa nồi canh cho tôi.

Tôi nhìn thấy cổ tay chị gầy đến mức như một cành trúc nhỏ.

Những đường gân xanh hiện rõ dưới da.

Tim tôi chợt thắt lại.

Trong bữa cơm.

Chị liên tục gắp thức ăn cho tôi.

Giống hệt những lần trước.

Tiểu Khải không có ở đây.

Không ai giúp tôi chia bớt áp lực.

Tôi chỉ còn cách cố gắng ăn thật nhiều.

Ăn đến cuối cùng.

Thật sự không nuốt nổi nữa.

Thế mà chị vẫn nhất quyết bắt tôi uống thêm một bát canh.

“Chị.”

“Thật sự em ăn không nổi nữa rồi.”

“Bụng sắp nổ tung luôn đây.”

“Được rồi.”

“Được rồi.”

“Vậy để canh lại tối uống.”

“Tối em cũng ở đây ăn cơm nhé.”

“Buổi tối em phải về rồi.”

Tôi nói.

“Ngày mai còn phải đi làm.”

Nụ cười trên mặt chị nhạt đi đôi chút.

Nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

“Vậy chị gói lại cho em.”

“Mang về hâm nóng là ăn được ngay.”

Tôi không ngăn nổi chị.

Chị lấy ra mấy chiếc túi bảo quản.

Cẩn thận phân loại từng món ăn còn lại rồi đóng gói.

Sau đó lại nhét thêm hai gói bánh xoắn đường đỏ đặc sản Nghĩa Ô vào ba lô của tôi.

“Chị.”

“Lần sau em tới.”

“Đừng chuẩn bị nhiều thứ cho em nữa.”

“Chị cứ thế này.”

“Đến mức em không dám tới nữa rồi.”

“Nếu em không dám tới.”

“Thì chị tới Trường Sa tìm em.”

Chị đáp rất hùng hồn.

“Chị có địa chỉ của em mà.”

Trước lúc tôi rời đi.

Chị giữ tay tôi lại ở đầu cầu thang.

“Lục Diễn.”

“Chị muốn nói với em một chuyện.”

“Chuyện gì vậy chị?”

“Dạo gần đây chị đang học làm video ngắn.”

“Muốn quay lại câu chuyện em cứu Tiểu Khải.”

Nói đến đây.

Chị hơi ngượng ngùng cười cười.

“Chị không phải muốn nổi tiếng đâu.”

“Chỉ là muốn để nhiều người hơn biết rằng.”

“Trong xã hội này vẫn có người tốt.”

“Người tốt làm việc tốt.”

“Thật sự sẽ được người khác ghi nhớ.”

Tôi sững người.

Nhất thời không biết nên nói gì.

“Em yên tâm.”

“Chị sẽ không tiết lộ thông tin cá nhân của em.”

“Chị chỉ kể câu chuyện thôi.”

“Kể về một người mẹ đã tìm kiếm ân nhân cứu mạng suốt mười bốn năm.”

Đôi mắt chị sáng lấp lánh.

Giống như chứa cả những vì sao bên trong.

“Chị muốn những người làm việc tốt biết rằng.”

“Những việc họ làm đều có ý nghĩa.”

“Cũng muốn những người đang do dự.”

“Không biết có nên làm việc tốt hay không.”

“Hiểu được rằng.

“Có khi em cứu không chỉ là một mạng người.”

“Mà còn có thể thay đổi cả cuộc đời của một gia đình.”

Đèn cảm ứng trong hành lang đã tắt.

Chỉ còn ánh sáng hắt vào từ khung cửa sổ.

Nhẹ nhàng rơi trên mái tóc hoa râm của chị.

“Được.”

Tôi nói.

“Chị cứ quay đi.”

Chị cười.

Cười vô cùng vui vẻ.

Giống như một đứa trẻ vừa nhận được món quà mình yêu thích nhất.

Tài khoản video ngắn của Trần Quế Lan rất nhanh đã có tác phẩm đầu tiên.

Chị không biết dựng video.

Nên Tiểu Khải giúp chị ghép các đoạn tư liệu lại với nhau.

Thêm nhạc nền.

Thêm phụ đề.

Trong video.

Chị không xuất hiện.

Chỉ sử dụng vài tấm ảnh cũ.

Cùng một đoạn văn ngắn.

Tấm ảnh chụp từ camera giám sát mờ nhòe ấy.

Chiếm vị trí trung tâm của khung hình.

Trên màn hình.

Một dòng chữ từ từ hiện lên.

“Mười bốn năm trước.”

“Một thiếu niên đã cứu đứa con trai bị rơi xuống nước của tôi.”

“Tôi tìm cậu ấy suốt mười bốn năm.”

“Cuối cùng cũng tìm được rồi.”

Video không dài.

Chỉ hơn một phút.

Phần cuối.

Là một đoạn ghi âm do chính Trần Quế Lan thu lại.

Giọng chị khàn khàn.

Nhưng rất rõ ràng.

“Cậu thiếu niên năm ấy giờ đã trưởng thành rồi.”

“Có lẽ cậu ấy đã không còn nhớ chuyện này nữa.”

“Nhưng tôi muốn nói với cậu ấy rằng.”

“Tôi vẫn nhớ.”

“Và sẽ nhớ cả đời.”

Sau khi video được đăng lên.

Ban đầu không có nhiều phản hồi.

Trần Quế Lan hơi thất vọng.

Còn hỏi tôi có phải mình quay không tốt hay không.

Tôi bảo:

“Chị.”

“Đừng vội.”

“Video ngắn đôi khi cũng phải nhờ một chút may mắn.”

Khoảng hơn một tuần sau.

Video bất ngờ nổi tiếng.

Không biết được một tài khoản lớn nào chia sẻ lại.

Chỉ sau một đêm.

Lượt xem đã vượt quá một triệu.

Khu bình luận kín đặc những lời nhắn.

Có người nói:

“Xem mà khóc luôn.”

Có người nói:

“Đây mới thật sự là năng lượng tích cực.”

Có người nói:

“Người mẹ này thật vĩ đại.”

“Tìm kiếm suốt mười bốn năm.”

Cũng có người bắt đầu đoán xem cậu thiếu niên năm đó là ai.

Trần Quế Lan làm đúng như đã hứa từ trước.

Không tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến tôi.

Chỉ nói:

“Cậu ấy đang sống ở Trường Sa.”

“Là một người rất bình thường.”

Nhưng sức mạnh của cư dân mạng là vô hạn.

Có người dựa vào manh mối mà Trần Quế Lan cung cấp.

Một vụ cứu người bên bờ sông ở một thị trấn nhỏ cách đây mười bốn năm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...