Bên dưới tấm ảnh có một dòng chữ:
“Lục Diễn, em xem này.”
“Chị có dũng cảm không?”
Tôi nhìn tấm ảnh ấy.
Trong lòng ngổn ngang đủ loại cảm xúc.
Cuối cùng trả lời:
“Rất dũng cảm.”
“Còn dũng cảm hơn cả em năm mười sáu tuổi.”
Chị trả lời gần như ngay lập tức:
“Năm mười sáu tuổi em mới là người dũng cảm nhất.”
“Không ai sánh bằng.”
Sau khi kết thúc đợt xạ trị.
Sức khỏe của Trần Quế Lan có một thời gian rất yếu.
Chị gầy đi nhiều.
Đi lại cần có người dìu đỡ.
Giọng nói cũng trở nên khàn hơn.
Nhưng ngày nào chị cũng gửi tin nhắn thoại cho tôi.
Kể hôm nay đã ăn gì.
Kể chuyện cửa hàng buôn bán thế nào.
Kể chuyện Tiểu Khải lại thức khuya chơi game trong trường.
Nhất định phải dạy dỗ một trận.
Giọng chị tuy khàn.
Nhưng tinh thần lúc nào cũng lạc quan.
Chị giống như một tảng đá.
Mưa gió thế nào cũng không sợ.
Nhưng tôi biết.
Tảng đá cũng có những vết nứt.
Chỉ là chị chưa bao giờ để người khác nhìn thấy.
Đến Tết Dương lịch.
Tôi lại tới Nghĩa Ô một lần nữa.
Lần này.
Tôi vẫn không báo trước.
Mà trực tiếp xuất hiện trước cửa hàng của chị.
Khi ấy.
Chị đang cúi đầu xem điện thoại.
Tôi gọi một tiếng:
“Chị.”
Chị lập tức ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi.
Hốc mắt liền đỏ hoe.
Nhưng chị không khóc.
Chỉ cười rồi nói:
“Sao em lại tới nữa rồi?”
“Lần trước chẳng phải chị bảo đừng chạy tới suốt sao?”
“Tiền xăng không phải tiền à?”
“Cuối năm rồi.”
“Em tới thăm chị.”
Tôi đặt đồ trong tay lên quầy.
Một thùng cam.
Một thùng sữa.
Và một chiếc áo len mới.
“Cái đứa này.”
“Lần nào tới cũng mang đồ.”
“Đồ trong nhà chị chất không còn chỗ để nữa rồi.”
Miệng thì trách móc.
Nhưng tay chị đã cầm chiếc áo len lên.
Ướm thử trước người.
Sau đó quay sang gọi bà chủ cửa hàng bên cạnh.
“Chị nhìn xem.”
“Con trai tôi mua cho đấy.”
“Đẹp không?”
Bà chủ bên cạnh đã quá quen với cảnh này.
Chỉ cười rồi giơ ngón tay cái.
Mái tóc của Trần Quế Lan đã mọc lại một chút.
Ngắn ngắn.
Pha lẫn màu bạc.
Giống như những mầm cỏ mới nhú đầu xuân.
Chị gầy hơn trước rất nhiều.
Nhưng tinh thần vẫn rất tốt.
Giọng nói vẫn vang dội như cũ.
Mỗi khi chào khách.
Âm thanh vẫn đầy sức sống.
Buổi trưa.
Chị đóng cửa hàng.
Dẫn tôi về nhà ăn cơm.
Nhà chị cách khu chợ không xa.
Nằm trên tầng sáu của một khu chung cư cũ.
Không có thang máy.
Tôi dìu chị chậm rãi leo cầu thang.
Mới tới tầng ba.
Chị đã thở dốc không ngừng.
Phải đứng nghỉ khá lâu.
“Đợi Tiểu Khải tốt nghiệp.”
“Chị sẽ đổi sang căn nhà có thang máy.”
Chị vừa thở vừa nói.
“Bây giờ không leo nổi nữa rồi.”
Đến nhà chị.
Tôi nhìn quanh căn nhà đã gắn bó với chị hơn mười năm qua.
Không lớn.
Hai phòng ngủ.
Một phòng khách.
Nhưng được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Trên tường phòng khách treo đầy ảnh.
Có ảnh Tiểu Khải từ nhỏ đến lớn.
Có ảnh chụp cùng người thân.
Còn có một tấm ảnh đen trắng được phóng lớn.
Tôi nhận ra tấm ảnh ấy.
Đó chính là bức ảnh năm tôi mười sáu tuổi.
Bức ảnh in từ camera giám sát.
Mờ nhòe.
Gần như không nhìn rõ khuôn mặt.
Là tấm ảnh chị đã cất trong ví suốt mười bốn năm.
Giờ đây.
Nó đã được phóng lớn.
Đóng khung cẩn thận.
Treo ở vị trí dễ nhìn nhất trong phòng khách.
Tôi đứng trước tấm ảnh ấy.
Lặng lẽ nhìn thật lâu.
“Lần đầu tiên em tới nhà chị.”
Trần Quế Lan ló đầu từ trong bếp ra.
“Chị đã treo tấm ảnh đó lên rồi.”
“Chị từng nói với Tiểu Khải.”
“Người trong ảnh là ân nhân của gia đình mình.”
“Sau này nó có tìm bạn gái.”
“Nhất định phải cho người ta xem tấm ảnh đó trước.”
“Để người ta biết.”
“Nhà mình có một người.”
“Mười sáu tuổi đã từng cứu mạng người khác.”
“Chị.”
“Như vậy hơi quá rồi đấy.”
Tôi bất đắc dĩ nói.
“Không quá đâu.”
Giọng chị vọng ra từ trong bếp.
“Con người phải biết cảm ơn.”
“Đó là điều đầu tiên chị dạy Tiểu Khải.”
Trần Quế Lan nấu đầy một bàn thức ăn.
Còn thịnh soạn hơn cả bàn tiệc lần trước ở nhà hàng.
Vừa nấu ăn.
Chị vừa trò chuyện với tôi.
Bảo tôi bật tivi lên xem chương trình thời sự.
Nói đó là chương trình ngày nào chị cũng xem.
“Em xem đi.”
“Chính sách của nhà nước tốt biết bao.”
“Lần này chị xạ trị.”
“Bảo hiểm y tế chi trả hơn một nửa chi phí.”
“Nếu không thì chị làm sao đủ khả năng chữa trị được.”
Chị bưng một đĩa thịt kho tàu từ trong bếp đi ra.
Trong giọng nói mang theo sự biết ơn chân thành.
“Chị.”
“Bây giờ sức khỏe chị hồi phục thế nào rồi?”
Tôi hỏi.
“Tốt hơn nhiều rồi.”
“Chỉ là leo cầu thang vẫn hơi hụt hơi.”
“Bác sĩ bảo một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”
Chị đặt đĩa thịt xuống bàn.
Rồi quay người trở lại nhà bếp.
“Em mau ngồi xuống đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)