Chảy từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Vĩnh viễn không bao giờ cạn.
Chương 12
Buổi chiều.
Tiểu Khải tiễn tôi ra khỏi Nghĩa Ô.
Cậu lái chiếc xe điện cũ của Trần Quế Lan.
Chậm rãi chạy về phía lối vào cao tốc.
“Anh Lục Diễn.”
Tiểu Khải đột nhiên lên tiếng.
“Thật ra tuần trước mẹ em đã đi tái khám rồi.”
“Kết quả không được tốt lắm.”
Tim tôi chợt trĩu xuống.
“Bác sĩ nói có dấu hiệu tái phát.”
“Khuyên bà ấy làm thêm một đợt xạ trị.”
“Nhưng mẹ em không chịu.”
“Nói cơ thể không chịu nổi nữa.”
“Muốn chờ thêm một thời gian xem sao.”
“Vì sao chị ấy không nói với anh?”
Tôi hỏi.
“Mẹ em không cho nói.”
Tiểu Khải cười khổ.
“Bà ấy nói anh vừa mới tới thăm.”
“Không thể để anh lo lắng được.”
“Tính mẹ em thế nào anh cũng biết rồi.”
“Chuyện gì cũng tự mình gánh.”
Tôi tựa đầu vào cửa kính xe.
Nhìn bầu trời xám xịt phía trên Nghĩa Ô.
Trong lòng nặng nề khó chịu.
“Anh sẽ nói chuyện với chị ấy.”
Tôi nói.
“Khuyên chị ấy tiếp tục điều trị.”
“Không có tác dụng đâu.”
Tiểu Khải lắc đầu.
“Việc mẹ em đã quyết định.”
“Không ai khuyên nổi.”
“Đó là vì mọi người chưa tìm đúng cách thôi.”
Tiểu Khải nhìn tôi.
Muốn nói gì đó.
Nhưng cuối cùng chỉ gật đầu.
Sau khi lên cao tốc.
Tôi gọi điện cho Trần Quế Lan.
“Chị.”
“Em vừa lên cao tốc rồi.”
“Mấy hôm nay chị có uống thuốc đúng giờ không?”
“Có chứ.”
“Có chứ.”
“Em lái xe chậm thôi nhé.”
“Nhớ chú ý an toàn.”
“Chị.”
“Em muốn hỏi chị một chuyện.”
Tôi ngừng một chút.
“Kết quả tái khám rốt cuộc thế nào?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Tiểu Khải nói với em rồi à?”
Giọng chị nhỏ xuống.
“Cái thằng bé này.”
“Miệng chẳng kín gì cả.”
“Chị đừng trách em ấy.”
“Là em hỏi.”
“Không có gì nghiêm trọng đâu.”
“Chỉ là một vài chỉ số hơi cao thôi.”
“Bác sĩ nói quá lên đấy.”
“Thật ra chị tự biết.”
“Không đáng sợ như vậy.”
“Vậy thì chị đi xạ trị đi.”
Tôi nói.
“Chẳng phải chị nói muốn dưỡng sức khỏe thật tốt để làm những việc mình muốn làm sao?”
“Nếu không điều trị.”
“Làm sao cơ thể khỏe lên được?”
Đầu dây bên kia lại rơi vào im lặng.
Mấy giây sau.
Giọng chị vang lên.
Khàn khàn.
Và rất nhỏ.
“Chị sợ.”
“Lần phẫu thuật trước.”
“Chị đã nghĩ mình không xuống nổi bàn mổ nữa.”
“Lần này lại phải xạ trị.
”
“Chị sợ cơ thể mình không chịu nổi.”
Đó là lần đầu tiên.
Tôi nghe Trần Quế Lan nói rằng chị sợ.
Người phụ nữ từng đứng bên bờ sông khóc đến khản giọng nhưng chưa bao giờ từ bỏ.
Người phụ nữ đã tìm kiếm suốt mười bốn năm mà chưa từng buông tay.
Giờ đây.
Ở đầu dây bên kia.
Lại dùng giọng nói rất khẽ để nói rằng.
Chị sợ.
“Chị.”
Tôi cất tiếng.
“Nghe em nói này.”
“Năm em mười sáu tuổi.”
“Em không sợ nhảy xuống con sông ấy.”
“Chị biết vì sao không?”
“Bởi vì lúc đó.”
“Em chẳng quan tâm điều gì cả.”
“Nhưng bây giờ khác rồi.”
“Bây giờ em đã biết quan tâm rồi.”
“Em quan tâm chị có thể sống khỏe mạnh hay không.”
“Em quan tâm lần sau tới Nghĩa Ô.”
“Chị có còn nấu bữa sáng cho em hay không.”
“Cho nên chị nhất định phải điều trị.”
“Không phải vì bản thân chị.”
“Mà vì con trai chị.”
“Cũng vì…”
Tôi ngừng lại một chút.
“Vì em.”
Đầu dây bên kia vang lên một tiếng nức nở rất khẽ.
“Cái đứa này…”
Giọng chị run run.
“Sao lại học được cách uy hiếp người khác rồi?”
“Không phải uy hiếp.”
“Là em cầu xin chị.”
“Chị.”
“Nghe em một lần thôi.”
Hai đầu điện thoại im lặng rất lâu.
Cuối cùng.
Giọng chị lại vang lên.
“Được.”
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng vô cùng kiên định.
“Chị nghe em.”
Sau khi cúp máy.
Tôi lái xe vào khu nghỉ dừng chân.
Ngồi yên trong xe rất lâu.
Bên ngoài kính chắn gió.
Là những tia hoàng hôn cuối cùng trước khi trời tối.
Đỏ rực như muốn thiêu cháy cả bầu trời.
Tôi nhớ tới bản thân năm mười sáu tuổi.
Cậu thiếu niên khi ấy chẳng có gì cả.
Cũng chẳng quan tâm điều gì.
Khi nhảy xuống dòng sông kia.
Trong đầu chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Cứu người.
Cậu ấy không biết.
Đứa trẻ mình cứu lên ngày hôm đó.
Hai mươi năm sau sẽ đứng trước mặt mình nói:
“Cảm ơn anh.”
Cậu ấy cũng không biết.
Người phụ nữ khóc bên bờ sông năm ấy.
Sẽ dùng mười bốn năm để tìm kiếm mình giữa biển người mênh mông.
Cậu ấy càng không biết.
Việc nhỏ mà mình làm ở tuổi mười sáu.
Mười bốn năm sau.
Lại trở thành lý do để một người xa lạ tiếp tục sống tiếp.
Cuối cùng.
Trần Quế Lan vẫn đi xạ trị.
Tiểu Khải gửi cho tôi một tấm ảnh của chị nằm trên giường điều trị.
Trong mũi cắm ống thở oxy.
Mái tóc đã cạo gần hết.
Nhưng trên gương mặt vẫn nở nụ cười.
Chị còn giơ tay tạo hình chữ V trước ống kính.
Chaporia
Bình Luận (0)