20px

Mà là vì năm tôi mười tám tuổi.

Họ ly hôn.

Mỗi người đều xây dựng gia đình mới.

Còn tôi.

Trở thành một người thừa.

Một món hành lý cần được phân chia quyền nuôi dưỡng.

Nhưng trên thực tế.

Lại chẳng có ai thật lòng muốn giữ lại.

Mười sáu tuổi năm đó.

Tôi cứu một đứa trẻ bên bờ sông.

Cũng chính năm ấy.

Là lúc cha mẹ cãi nhau dữ dội nhất vì chuyện ly hôn.

Khi nhảy xuống dòng sông kia.

Trong đầu tôi không hề nghĩ:

“Mình phải cứu người.”

Điều tôi nghĩ lúc ấy là:

“Dòng sông này còn ấm áp hơn căn nhà lạnh lẽo của mình nhiều.”

Sự thật ấy.

Tôi chưa từng kể cho bất kỳ ai.

Bao gồm cả Trần Quế Lan.

Chương 11

Sáng sớm hôm sau.

Tôi còn chưa thức dậy.

Tiểu Khải đã tới gõ cửa phòng khách sạn.

“Anh Lục Diễn.”

“Mẹ em nấu bữa sáng rồi.”

“Bảo em tới gọi anh qua ăn.”

Tôi nhìn điện thoại.

Bảy giờ mười hai phút sáng.

Sau khi rửa mặt đánh răng xong.

Tôi xuống lầu.

Trần Quế Lan đã kê một chiếc bàn nhỏ trong cửa hàng.

Bày đầy một bàn thức ăn sáng.

Cháo trắng.

Bánh màn thầu.

Tiểu long bao.

Sữa đậu nành.

Quẩy.

Trứng vịt muối.

Bày kín cả mặt bàn.

“Chị.”

“Chị đang nuôi heo à?”

Tôi dở khóc dở cười.

“Em gầy quá.”

“Ăn nhiều vào.”

Chị kéo tôi ngồi xuống.

Gắp một cái bánh bao vào bát tôi.

Tiểu Khải ngồi bên cạnh.

Cúi đầu uống cháo.

Đến đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên.

Rõ ràng đã quá quen với cảnh tượng này.

Ăn sáng xong.

Trần Quế Lan nói hôm nay muốn dẫn tôi đi tham quan vài nơi ở Nghĩa Ô.

Tôi hỏi:

“Chị không bán hàng à?”

Chị đáp:

“Hôm nay chủ nhật.”

“Vốn dĩ cũng chẳng có bao nhiêu khách.”

“Đóng cửa một ngày cũng không tiếc.”

Chị dẫn tôi tới thị trấn cổ Phật Đường trước.

Chúng tôi chậm rãi đi dọc theo con phố cổ.

Chị vừa đi vừa kể cho tôi nghe lịch sử của thị trấn.

Sau đó.

Chị lại mua một túi bánh xoắn ở quầy hàng ven đường.

Nhét vào tay tôi.

Bảo tôi vừa đi vừa ăn.

Cầm túi bánh xoắn trong tay.

Tôi đột nhiên nhớ tới mẹ mình.

Mẹ ruột của tôi.

Trước đây.

Bà cũng rất thích mua bánh xoắn cho tôi ăn.

Sau này bà tái hôn.

Chuyển tới Quảng Đông sinh sống.

Tôi chưa từng được ăn lại bánh xoắn do bà mua nữa.

“Đang nghĩ gì thế?”

Giọng của Trần Quế Lan kéo tôi trở về thực tại.

“Không có gì.”

“Chỉ thấy bánh xoắn này ngon thật.”

“Ngon à?”

“Lát nữa mua thêm một túi.

“Mang về ăn.”

Rời khỏi thị trấn cổ Phật Đường.

Chị lại dẫn tôi tới một công viên nhỏ gần cảng Nghĩa Ô.

Công viên không lớn.

Nhưng rất yên tĩnh.

Mấy cây ngân hạnh đang vào mùa lá vàng.

Lá rụng đầy mặt đất.

Một màu vàng óng ánh.

“Trước đây chị hay tới đây ngồi.”

Trần Quế Lan ngồi xuống một tảng đá.

“Những lúc cảm thấy quá mệt mỏi.”

“Chị sẽ tới đây.”

“Ngắm lá cây.”

“Ngồi ngẩn người một lúc.”

“Rồi lại quay về.”

“Những lúc mệt mỏi là khi nào?”

Tôi hỏi.

“Nhiều lắm.”

Chị cười.

“Khi Tiểu Khải cần tiền đi học.”

“Khi việc kinh doanh không thuận lợi.”

“Khi cơ thể không khỏe.”

“Còn có lúc không tìm được em nữa.”

Khi nói câu:

“Lúc không tìm được em.”

Giọng chị rất nhẹ.

Như thể đang kể một chuyện rất bình thường.

Nhưng tôi biết.

Sau bốn chữ ấy.

Là biết bao đêm trằn trọc không ngủ.

“Sau này chị không tới đây nữa.”

Chị nói.

“Vì mỗi lần tới đây.”

“Chị lại nhớ tới em.”

“Càng nghĩ càng buồn.”

“Thế là chị đổi chỗ.”

“Ra bờ sông ngồi.”

“Kết quả ra bờ sông lại càng nhớ em hơn.”

“Bởi vì em là người kéo Tiểu Khải từ dưới sông lên mà.”

“Chị cảm thấy mình đúng là hết thuốc chữa rồi.”

“Đi tới đâu cũng nghĩ tới em.”

Lúc nói những lời này.

Chị đang cười.

Nhưng tôi vẫn nghe ra vị đắng trong tiếng cười ấy.

“Chị.”

Tôi do dự một chút.

Cuối cùng vẫn hỏi:

“Chị có từng nghĩ không?”

“Nếu mãi mãi không tìm được em.”

“Thì chị sẽ làm thế nào?”

Chị im lặng một lúc.

Ánh mắt hướng về những cây ngân hạnh phía xa.

“Chị sẽ tiếp tục tìm.”

Chị nói.

“Tìm đến khi nào không còn tìm nổi nữa mới thôi.”

“Vì sao?”

Tôi hỏi tiếp.

“Chỉ vì một lời cảm ơn thôi sao?”

“Đúng.”

“Chỉ vì một lời cảm ơn.”

Chị quay đầu nhìn tôi.

Ánh mắt vô cùng bình thản.

“Có thể em cảm thấy không đáng.”

“Nhưng với chị.”

“Rất đáng.”

“Con người sống một đời.”

“Luôn có vài chuyện phải kiên trì đến cùng.”

“Việc chị đã kiên trì suốt mười bốn năm.”

“Chính là tìm được em.”

“Rồi nói với em một tiếng cảm ơn.”

Gió thổi qua.

Những chiếc lá ngân hạnh vàng óng bay lả tả xuống.

Rơi trên chiếc khăn len đỏ sẫm nơi cổ chị.

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Đột nhiên cảm thấy.

Chị đã dạy cho tôi một điều.

Lòng tốt không phải là hành động bộc phát trong khoảnh khắc.

Mà giống như một dòng sông.

Chảy từ người này sang người khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...