Ta ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt phụ thân.
“Phụ thân.”
“Nữ nhi không phải vì hắn từng cứu nữ nhi nên mới muốn gả.”
“Nữ nhi là vì…”
Ta dừng lại.
Giọng nói dần nhỏ xuống.
“Nữ nhi là vì… cả đời này chưa từng có ai thật sự nhìn thấy nữ nhi.”
Bàn tay đang nâng chén trà của phụ thân khựng lại.
“Trưởng tỷ thích ăn vải.”
“Cho nên vải trong phủ đều là của trưởng tỷ.”
“Trưởng tỷ thân thể yếu.”
“Cho nên không thể đến biên quan.”
“Trưởng tỷ không chịu nổi ấm ức.”
“Cho nên hôn sự phải từ bỏ.”
Ta nói từng câu từng chữ.
Ta vốn cho rằng mình đã chấp nhận hết tất cả những thiên vị ấy.
Sẽ không còn oán trách nữa.
Nhưng nói đến đây.
Giọng nói vẫn nghẹn lại.
Khóe mắt nóng lên.
“Nhưng phụ thân.”
“Nữ nhi cũng sẽ thèm ăn.”
“Nữ nhi cũng biết lạnh.”
“Nữ nhi cũng sợ gió cát nơi biên quan.”
“Chỉ là từ trước tới nay chưa từng có ai hỏi nữ nhi mà thôi.”
Ta đặt cây trâm ngọc lan trắng lên bàn.
“Cây trâm này là Vệ công tử tặng.”
“Không đáng giá bao nhiêu bạc.”
“Nhưng hắn là người đầu tiên hỏi nữ nhi thích màu gì.”
Phụ thân trầm mặc rất lâu.
Trà đã nguội.
Ông cũng không uống.
Rất lâu sau.
Ông mới lên tiếng.
Giọng nói có chút khàn khàn.
“A Chỉ.”
“Con oán phụ thân sao?”
Ta lắc đầu.
“Nữ nhi không oán.”
“Nữ nhi chỉ là không muốn tiếp tục nhường nữa.”
Lại là một khoảng lặng kéo dài.
Phụ thân đứng dậy.
Đặt cuốn sách trong tay xuống bàn.
Nhìn ta một cái.
“Phụ thân hiểu rồi.”
Nói xong.
Ông xoay người rời đi.
Thanh Ngọc ghé sát lại, nhỏ giọng hỏi:
“Cô nương, lão gia có ý gì vậy?”
Ta cầm lại cuốn y thư.
Lật đến trang ấy.
【Mùa xuân nên ăn đồ ngọt để dưỡng tỳ vị.】
Ta nhìn dòng chữ kia.
Khẽ cong môi.
“Đại khái là… muốn ăn đồ ngọt rồi.”
________________________________________
05
Ba ngày sau.
Phụ thân mời Vệ viện phán tới phủ.
Mẫu thân nghe tin liền đập vỡ cả một bộ trà cụ.
Lúc trưởng tỷ tới viện của ta.
Ta đang tưới nước cho cây bạch chỉ trong sân.
Nàng đứng ở cửa viện.
Mặc áo bối tử màu vàng ngỗng.
Trên tóc cài cây bộ diêu ngậm châu bằng vàng đỏ.
Dưới ánh mặt trời, rực rỡ như một bức họa.
“A Chỉ.”
Nàng khẽ gọi ta.
Ta quay đầu nhìn nàng.
Nàng bước vào.
Ngồi xuống ghế đá.
Đầu ngón tay xoắn chặt chiếc khăn trong tay.
“Muội thật sự muốn gả cho vị y quan kia sao?”
“Vâng.”
Nàng cắn môi.
“A Chỉ, muội có phải đang oán tỷ không?”
Ta đặt bình nước xuống.
Nhìn nàng.
“Trưởng tỷ cảm thấy ta nên oán tỷ sao?”
Vành mắt nàng đỏ lên.
“Ta biết là vì ta từ chối Hầu gia nên mẫu thân mới muốn gả muội đi.”
“Nhưng ta thật sự không chịu nổi cực khổ nơi biên quan.”
“Từ nhỏ muội đã khỏe mạnh hơn ta, ta cứ nghĩ rằng…”
“Cứ nghĩ điều gì?”
Ta cắt ngang lời nàng.
“Cứ nghĩ ta không sợ khổ?”
“Cứ nghĩ ta không sợ gió cát?”
“Cứ nghĩ ta sẽ không nhớ nhà sao?”
Trưởng tỷ sững người.
Ta nhìn nàng.
Bỗng nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi.
Kiếp trước.
Nàng cũng từng nói như vậy.
Nàng nói:
“A Chỉ, muội khỏe mạnh hơn ta.”
Dường như người khỏe mạnh sẽ không biết đau.
Ta hạ thấp giọng.
“Trưởng tỷ có biết vì sao ta tên là A Chỉ không?”
Nàng khựng lại.
“Bạch chỉ là một vị thuốc.”
“Tính ôn, vị cay.”
“Có thể giải biểu tán hàn, khu phong giảm đau.”
Ta chậm rãi nói.
“Nó sinh trưởng ở những nơi thấp.”
“Không kén đất.”
“Chỉ cần có chút nước là có thể sống được.”
Ta khẽ cười.
“Mẫu thân đặt cho ta cái tên này.”
“Có lẽ là hy vọng ta giống như bạch chỉ.”
“Không lựa chọn, không kén chọn.”
“Cho thứ gì cũng có thể sống được.”
Sắc mặt trưởng tỷ trắng thêm vài phần.
“A Chỉ, tỷ không có ý đó…”
Ta nhìn nàng.
“Trưởng tỷ.”
“Hôn sự với Hầu gia tỷ đã từ chối rồi.”
“Ta sẽ không gả tới đó.”
“Chuyện của Vệ công tử, phụ thân cũng đã gật đầu.”
“Nếu tỷ thật lòng muốn tốt cho ta.”
“Vậy hãy giúp ta nói với mẫu thân một tiếng.”
“Bảo bà đừng nổi giận nữa.”
Trưởng tỷ hé môi.
Nhưng cuối cùng vẫn không nói được gì.
Nàng đứng dậy.
Rời đi.
Đi đến cửa viện.
Bỗng nhiên quay đầu lại.
“A Chỉ.”
“Muội thật sự oán tỷ sao?”
Ta nhìn nàng.
Một lúc lâu mới đáp:
“Có lẽ vậy.”
Sau khi trưởng tỷ rời đi.
Thanh Ngọc ghé lại gần.
Nhỏ giọng hỏi:
“Cô nương, đại cô nương về rồi có đi mách phu nhân không?”
Ta cầm lại bình nước.
Tiếp tục tưới cho cây bạch chỉ.
“Muốn mách thì cứ mách thôi.”
Mùa hoa của bạch chỉ là vào mùa hạ.
Bây giờ vẫn còn sớm.
Chỉ có một bụi lá xanh non.
Ta cúi người.
Nhìn những đường gân trên phiến lá.
Trong cuốn y thư Vệ Cẩn tặng.
Có một trang bị gấp góc.
Viết về công dụng của bạch chỉ.
Chaporia
Bình Luận (0)