Bên cạnh còn có một hàng chữ nhỏ do chàng ghi thêm.
【Bạch chỉ tuy đắng, nhưng có thể chữa lành cho người khác.】
Ta nhìn dòng chữ ấy.
Khóe môi khẽ cong lên.
Chàng không biết.
Chàng đã từng chữa lành cho ta một lần rồi.
Ở kiếp trước.
Trong những đêm dài khó khăn nhất.
Đôi khi ta lại nhớ đến chàng.
Nhớ câu nói:
“Cô nương đừng sợ.”
Nhớ chiếc áo ngoài chàng khoác lên người ta.
Nhớ bóng lưng màu xanh nhạt ấy.
Chàng chưa từng làm điều gì quá lớn lao.
Chỉ là để cho ta biết.
Trên đời này.
Từng có một người xem ta là điều đáng để quan tâm.
06
Hôn kỳ được định vào tháng ba.
Từ đầu đến cuối, mẫu thân không hề nhúng tay vào.
Mọi việc đều do phụ thân sai người lo liệu.
Sính lễ Vệ gia đưa tới không nhiều.
Một hòm thuốc.
Một đôi nhạn gỗ.
Hai cuộn vải xanh.
Bốn hộp điểm tâm.
Và một giỏ vải.
Vải là thứ quý giá.
Một ngày đổi màu.
Hai ngày đổi vị.
Ta lấy một quả.
Bóc vỏ.
Quả nhiên giống hệt trong ký ức.
Trong suốt như ngọc.
Vừa cắn một miếng, hương vải đã lan đầy khoang miệng.
Ngọt từ đầu lưỡi.
Ngọt thẳng tới tận đáy lòng.
Thân phận Vệ Cẩn không cao.
Để có được giỏ vải này.
Không biết chàng đã phải tốn bao nhiêu công sức.
Ngày trưởng tỷ xuất giá là cuối tháng hai.
Cuối cùng nàng vẫn gả cho Tấn Vương làm trắc phi.
Ban đầu mẫu thân không đồng ý.
Bà nói danh phận trắc phi nghe không hay.
Nhưng trưởng tỷ nói.
Tấn Vương đối xử với nàng rất tốt.
Chính phi thân thể yếu nhược.
Nàng gả qua đó sẽ không phải chịu ấm ức.
Vì thế mẫu thân gật đầu.
Đối với trưởng tỷ.
Yêu cầu của mẫu thân từ trước đến nay luôn là:
Đừng để bản thân chịu ấm ức.
Còn đối với ta.
Lại là:
Đừng làm mất mặt Thẩm gia.
Ngày trưởng tỷ xuất giá.
Mười dặm hồng trang.
Rương sính lễ nối dài từ cổng Thẩm phủ đến tận cuối phố.
Ta đứng giữa đám người.
Nhìn nàng đội phượng quan, khoác khăn cưới, bước lên kiệu hoa.
Khoảnh khắc rèm kiệu buông xuống.
Nàng vén một góc rèm.
Nhìn ta một cái.
Ta không biết nàng đang nhìn điều gì.
Có lẽ muốn xem ta có hâm mộ hay không.
Cũng có lẽ muốn xem ta có cam lòng hay không.
Ta chỉ mỉm cười với nàng.
Kiệu hoa dần đi xa.
Đám người cũng tản hết.
Thanh Ngọc kéo ta trở về phủ.
Nhỏ giọng nói:
“Cô nương đừng buồn.”
“Hôn sự của người tuy không long trọng bằng đại cô nương.
”
“Nhưng cô gia đối xử với người tốt mà.”
Ta không buồn.
Trưởng tỷ gả cho Tấn Vương.
Kiếp trước nàng cũng gả cho Tấn Vương.
Sau khi nàng gả đi.
Mẫu thân thường xuyên bảo ta gửi đồ từ biên quan về cho nàng.
Nào là da chồn.
Nào là nhung hươu.
Nào là thịt cừu hong khô.
Nói rằng đó là đặc sản biên quan.
A Đàn thích ăn.
Ta gửi đồ về.
Mẫu thân đến một câu cảm ơn cũng không có.
Lần này.
Ta sẽ không gửi nữa.
________________________________________
Ngày ta xuất giá.
Không có mười dặm hồng trang.
Không có phượng quan khăn cưới lộng lẫy.
Ta chỉ mặc một bộ giá y màu đỏ nhạt.
Là Vệ gia đưa tới.
Vải vóc bình thường.
Nhưng từng đường kim mũi chỉ đều rất tỉ mỉ.
Nhìn là biết đã dụng tâm.
Phụ thân đứng trước cổng phủ.
Nhìn ta bước lên kiệu.
Ông không nói gì.
Chỉ đưa cho ta một phong thư.
“Đến nơi rồi hẵng mở.”
Ta nhận lấy.
Hành lễ với phụ thân.
Rồi khom người bước vào kiệu hoa.
Kiệu chòng chành rời khỏi Thẩm phủ.
Đi qua phố dài.
Đi qua chợ búa.
Cuối cùng dừng lại trong một con ngõ yên tĩnh.
Vệ Cẩn đứng ở trước cửa.
Mặc trường bào màu đỏ sẫm.
Màu áo ấy càng khiến dáng người chàng trông thanh mảnh hơn.
Chàng đưa tay đỡ ta xuống kiệu.
Đầu ngón tay hơi lạnh.
Cũng hơi run.
Ta không nhịn được bật cười.
“Vệ đại phu.”
“Tay chàng đang run đấy.”
Tai chàng lập tức đỏ lên.
Khẽ đáp:
“Lần đầu thành thân.”
“Hơi căng thẳng.”
Thanh Ngọc đứng bên cạnh.
Phì cười thành tiếng.
Tiểu viện của Vệ gia không lớn.
Ba gian chính phòng.
Hai gian sương phòng.
Trong sân trồng một cây tì bà.
Hôn yến cũng rất đơn giản.
Chỉ mời vài bàn thân hữu.
Vệ viện phán và Vệ phu nhân đều là người hiền lành.
Vệ phu nhân nắm tay ta.
Vành mắt đỏ hoe.
“A Chỉ.”
“Để con chịu thiệt rồi.”
Ta lắc đầu.
“Không chịu thiệt.”
Thật sự không chịu thiệt.
Đây là ngày khiến ta thoải mái nhất trong suốt hai đời.
Đêm động phòng hoa chúc.
Ánh nến đỏ lay động.
Vệ Cẩn ngồi đối diện ta.
Trong tay cầm chén rượu hợp cẩn.
Tai vẫn còn đỏ.
Ta nhận lấy chén rượu.
Khoác tay cùng chàng.
Uống cạn một hơi.
Chàng đặt chén rượu xuống.
Rồi lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp sứ nhỏ.
Đẩy đến trước mặt ta.
“Đây là gì?”
Chaporia
Bình Luận (0)