“Mơ ngâm mật.”

Ta mở ra xem.

Bên trong xếp ngay ngắn bảy tám quả.

Lớp đường phủ bên ngoài trong suốt óng ánh.

Quả mơ căng mọng đầy đặn.

“Ngày hôm nay phòng bếp bận rộn.”

“Ta sợ nàng bị đói.”

Chàng khẽ nói.

“Nàng ăn tạm trước đi.”

“Ta đã dặn người chuẩn bị bữa khuya rồi.”

Ta nhìn hộp mứt ấy.

Đột nhiên không biết nên nói gì.

Kiếp trước.

Chưa từng có ai hỏi ta có đói hay không.

Ở Hầu phủ.

Ta là chủ mẫu.

Mọi việc lớn nhỏ đều phải do ta lo liệu.

Nhưng chưa từng có ai lo lắng cho ta.

Ta cầm một quả lên.

Cho vào miệng.

Vị ngọt tan dần nơi đầu lưỡi.

“Ngon lắm.”

Ta nói.

Vệ Cẩn như trút được gánh nặng.

Khẽ cười.

“Vậy thì tốt.”

Ta nhìn chàng.

Đột nhiên hỏi:

“Vệ Cẩn.”

“Chàng bắt đầu thích ta từ khi nào?”

Chàng ngẩn người.

Tai đỏ đến mức như sắp nhỏ máu.

“Chuyện này…”

“Ta muốn biết.”

Chàng im lặng một lúc.

Rồi nhỏ giọng đáp:

“Hôm xuân yến năm ấy.”

“Nàng rơi xuống nước.”

“Ta cứu nàng lên.”

“Người nàng ướt sũng.”

“Lạnh đến run rẩy.”

“Nhưng câu đầu tiên nàng nói không phải cứu mạng.”

“Cũng không phải lạnh quá.”

Chàng dừng lại.

Giọng nói càng lúc càng nhẹ.

“Nàng nói… cây trâm của nàng bị mất rồi.”

Ta sững người.

“Cây trâm ngọc lan trắng ấy là đồ mẫu thân chuẩn bị làm của hồi môn cho nàng.”

“Nàng nói đó là vật ngoại tổ mẫu để lại.”

Chàng nhìn ta.

Ánh mắt dịu dàng như nước.

“Khi ấy ta đã nghĩ.”

“Cô nương này từ nhỏ tới lớn chắc hẳn nhận được rất ít yêu thương.”

“Cho nên ngay cả khi mạng sống sắp không giữ được nữa.”

“Vẫn còn nhớ tới một cây trâm.”

Ta lặng người.

“Sau đó ta xuống ao tìm.”

“Tìm suốt hai ngày.”

“Cuối cùng cũng tìm được.”

Chàng lấy từ dưới gối ra một chiếc túi vải nhỏ.

Mở ra.

Bên trong là cây trâm ngọc lan trắng kia.

Cánh hoa ngọc lan đã sứt mất một mảnh.

Trên thân trâm vẫn còn lưu lại dấu vết từng bị ngâm trong nước.

Vành mắt ta lập tức đỏ lên.

Ta nắm chặt cây trâm thiếu mất một cánh hoa ấy.

Nước mắt rơi xuống từng giọt từng giọt.

Vệ Cẩn hoảng hốt.

Vội vàng lấy khăn lau nước mắt cho ta.

“Sao lại khóc rồi?”

“Có phải ta nói sai điều gì không?”

Ta lắc đầu.

Khóc đến mức không thốt nổi thành lời.

Kiếp trước.

Ta không hề biết chàng đã từng tìm.

Ta cứ nghĩ mất rồi thì mất rồi.

Giống như chính bản thân ta vậy.

Mất đi rồi cũng chẳng có ai để ý.

Nhưng chàng đã tìm.

Tìm suốt hai ngày trời.

Vệ Cẩn luống cuống lau nước mắt cho ta.

Lau một lúc.

Bỗng nhiên dừng lại.

Chàng nhìn ta.

Nghiêm túc nói:

“Thẩm Chỉ.”

“Sau này đồ vật của nàng.”

“Dù là thứ gì.”

“Cũng sẽ không bị mất nữa.”

Ta ngẩng đầu.

Qua màn nước mắt mờ nhòe nhìn chàng.

“Nàng cũng sẽ có thật nhiều, thật nhiều yêu thương.”

Chàng bổ sung thêm một câu.

Giọng rất khẽ.

Như sợ làm kinh động thứ gì đó.

Ta bật cười trong nước mắt.

Ánh nến đỏ lay động.

Bóng cây tì bà hắt lên cửa sổ giấy.

Tựa như một bức họa dịu dàng.

________________________________________

07

Sau khi thành thân.

Cuộc sống bình yên hơn ta tưởng rất nhiều.

Mỗi ngày Vệ Cẩn đến Thái y viện đương trực.

Ta ở nhà lo liệu việc nhà.

Thỉnh thoảng lại đọc y thư của chàng.

Vệ phu nhân đối xử với ta vô cùng tốt.

Chưa từng để ta làm việc nặng.

Còn thường xuyên đổi món nấu cho ta ăn.

Bà nói:

“A Hoài từ nhỏ đã không biết chăm sóc người khác.”

“A Chỉ, con chịu khó bao dung nó nhiều một chút.”

Nhưng ta lại cảm thấy.

Chàng rất biết chăm sóc người khác.

Chàng biết ta sợ lạnh.

Mỗi ngày trước khi ra ngoài đều đốt sẵn than trong lò.

Chàng biết ta thích ăn ngọt.

Cứ vài ngày lại mang mứt về.

Có lúc là mơ ngâm.

Có lúc là mơ khô.

Có lúc là kẹo hoa quế.

Lần nào chàng cũng nói:

“Tiện đường mua thôi.”

Nhưng Thanh Ngọc lén nói với ta.

Cửa hàng bán mứt ở Đông Thị.

Thái y viện lại nằm ở phía Tây thành.

Cô gia ngày nào cũng vòng nửa kinh thành.

Ta không vạch trần chàng.

Đầu hạ.

Cây tì bà trong sân kết trái.

Vệ Cẩn bê thang ra hái.

Ta đứng dưới gốc cây đón lấy.

Chàng hái được một giỏ nhỏ.

Lựa ra mấy quả vàng nhất.

Rửa sạch trong chậu nước.

Rồi đưa cho ta.

“Nếm thử xem.”

Ta cắn một miếng.

Chua đến mức nhíu chặt mày lại.

Chàng ngẩn người.

Cũng lấy một quả nếm thử.

Sau đó khẽ nhíu mày.

“Chua thật.”

Ta bật cười.

“Vệ đại phu, chẳng phải chàng nói tì bà ngọt nhất sao?”

Chàng nghiêm túc đáp:

“Có lẽ năm nay mưa nhiều.”

Về sau.

Chàng đem số tì bà ấy ngâm chế thành cao tì bà.

Ngọt dịu.

Pha nước uống vừa vặn.

Ta uống cao tì bà.

Bỗng nhiên nhớ tới một chuyện.

“Vệ Cẩn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...