“Ừm?”
“Trước đây có phải chàng từng gặp ta rồi không?”
Động tác của chàng khựng lại.
“Lần xuân yến đó.”
“Không phải lần đầu tiên, đúng không?”
Chàng im lặng một lúc.
Đặt quả tì bà trong tay xuống.
Nhìn ta.
“Hồi nhỏ, ngoại tổ mẫu của ta qua đời.”
“Lúc đó ngoại tổ gia tổ chức tang sự.”
“Nàng từng theo Thẩm phu nhân tới đó.”
Ta nghĩ ngợi một lúc.
Mơ hồ nhớ ra.
Có một năm mùa đông.
Mẫu thân từng đưa ta xuống Giang Nam.
Là để viếng một vị thân thích bên ngoại vừa qua đời.
“Năm đó ta mười tuổi.”
“Nàng mặc một bộ áo váy màu xanh biếc.”
“Đứng bên ngoài linh đường.”
“Trong tay cầm một viên kẹo.”
“Luyến tiếc mãi không nỡ ăn.”
Chàng dừng lại.
“Sau đó tỷ tỷ nàng tới.”
“Lấy mất viên kẹo ấy.”
Ta sững người.
Chuyện này.
Ngay cả chính ta cũng đã quên mất.
Hồi nhỏ.
Trưởng tỷ thích nhất là giành đồ của ta.
Không phải giành để dùng.
Mà là giành rồi vứt đi.
Nàng không thích nhìn thấy ta có thứ gì mà mình không có.
Cho dù chỉ là một viên kẹo.
Vệ Cẩn nói:
“Sau đó nàng khóc.”
“Một mình ngồi xổm trong góc tường.”
“Nước mắt rơi từng giọt từng giọt.”
Chàng nhìn vào mắt ta.
Giọng nói rất khẽ.
“Khi đó ta đã nghĩ.”
“Vì sao cô nương này ngay cả khóc cũng nhỏ tiếng như vậy.”
Vành mắt ta lại đỏ lên.
“Cho nên chàng nhớ ta từ lúc đó sao?”
“Ừm.”
“Nhớ suốt nhiều năm như vậy?”
“Ừm.”
Ta cúi đầu.
Nhìn bát cao tì bà trong tay.
Thì ra.
Ta chưa từng thật sự cô độc.
Thì ra.
Từ rất lâu rất lâu trước đây.
Đã có một người luôn nhìn thấy ta.
Chỉ là ta chưa từng hay biết.
Vệ Cẩn đưa tay.
Nhẹ nhàng lau đi giọt lệ nơi khóe mắt ta.
“Đừng khóc nữa.”
“Sau này sẽ có rất nhiều kẹo cho nàng ăn.”
Ta ngẩng đầu.
Nhìn gương mặt nghiêm túc của chàng.
Không nhịn được bật cười.
“Vậy chàng phải giữ lời đấy.”
“Giữ lời.”
________________________________________
08
Sau khi gả vào Vệ gia được ba tháng.
Ta lần đầu tiên trở về nhà mẹ đẻ.
Mẫu thân không sai người tới đón.
Là ta tự mình trở về.
Thanh Ngọc chuẩn bị quà biếu cho ta.
Hai hộp điểm tâm.
Một vò rượu ngon.
Còn có một hũ cao tì bà do chính Vệ Cẩn nấu.
“Cô nương.”
“Liệu phu nhân có lại lạnh nhạt với người không?”
Thanh Ngọc lo lắng hỏi.
“Không đâu.”
Ta đáp.
Mẫu thân sẽ không cho ta sắc mặt tốt.
Nhưng bà sẽ giữ thể diện cho Thẩm gia.
Tiệc hồi môn được bày ở chính sảnh.
Chỉ có người trong nhà.
Phụ thân ngồi ở ghế chủ vị.
Mẫu thân ngồi bên cạnh ông.
Trưởng tỷ cũng trở về.
Ngồi bên phía mẫu thân.
Nàng mặc áo bối tử màu ngó sen.
Trên tóc cài trâm phượng vĩ bằng vàng đỏ.
So với trước khi xuất giá lại càng thêm phần diễm lệ.
Nhìn thấy ta bước vào.
Nàng mỉm cười.
“A Chỉ tới rồi.”
Mẫu thân liếc nhìn ta một cái.
Ánh mắt quét từ trên xuống dưới.
Nhàn nhạt nói:
“Gầy đi rồi.”
Đúng là gầy đi.
Nhưng không phải vì đói.
Vệ gia tuy thanh bần.
Nhưng Vệ Cẩn chưa từng để ta thiếu ăn thiếu mặc.
Chỉ là mùa hè khiến khẩu vị của ta không được tốt.
Ta không giải thích.
Dâng quà lên.
Rồi cúi người hành lễ.
Mẫu thân nhìn lướt qua hũ cao tì bà kia.
Nhưng không nói gì.
Trong bữa tiệc.
Trưởng tỷ hỏi ta cuộc sống ở Vệ gia thế nào.
Ta nói rất tốt.
Nàng mỉm cười.
“Vậy thì tốt.”
“Ta còn lo muội không quen được cuộc sống thanh bần.”
Nghe thì giống quan tâm.
Nhưng ta biết nàng đang thăm dò.
Nàng muốn xem ta có hối hận hay không.
Ta đặt đũa xuống.
Nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Trưởng tỷ.”
“Thanh bần hay không còn phải xem so với ai.”
“So với Hầu phủ, Vệ gia quả thực thanh bần.”
“Nhưng nếu so với người trong lòng không có mình.”
“Vệ gia chính là hũ mật.”
Nụ cười trên mặt trưởng tỷ cứng lại trong thoáng chốc.
Mẫu thân cau mày.
“A Chỉ, con nói chuyện với tỷ tỷ như vậy sao?”
Ta cụp mắt xuống.
“Nữ nhi lỡ lời.”
“Nữ nhi xin tự phạt một chén.”
Ta nâng chén rượu lên.
Một hơi uống cạn.
Phụ thân đặt đũa xuống.
Nhìn ta một cái.
Bỗng nhiên hỏi:
“Vệ Cẩn đối xử với con thế nào?”
“Rất tốt.”
“Tốt đến mức nào?”
Ta suy nghĩ một chút.
“Trước khi ra ngoài mỗi ngày, chàng đều đốt sẵn than cho nữ nhi.”
“Mỗi lần trở về đều mang theo một gói mứt.”
“Chàng không để nữ nhi làm việc nặng.”
“Cũng không để nữ nhi chịu ấm ức.”
“Chàng còn nói.”
“Cả đời này tuyệt đối không nạp thiếp.”
Phụ thân gật đầu.
Không nói gì.
Mẫu thân hừ lạnh một tiếng.
“Đều là chuyện nhỏ.”
“Ngày tháng còn dài, sau này mới biết được.”
Ta nhìn mẫu thân.
“Mẫu thân.”
“Nữ nhi cảm thấy cuộc sống vốn được tạo nên từ những chuyện nhỏ ấy.”
“Chuyện lớn không đến lượt nữ nhi quyết định.”
Chaporia
Bình Luận (0)