“Nếu ngay cả những chuyện nhỏ cũng không có người để tâm.”

“Vậy sống hết một đời này còn có ý nghĩa gì nữa?”

Mẫu thân ngẩn người.

Trưởng tỷ cúi đầu.

Ngón tay xoắn chặt khăn tay.

Phụ thân nâng chén rượu.

Uống một ngụm.

Bỗng nhiên nói:

“A Chỉ.”

“Con có phúc hơn tỷ tỷ con.”

Cả bàn tiệc lập tức yên lặng.

Trưởng tỷ ngẩng đầu.

Nhìn phụ thân.

Vành mắt đỏ hoe.

Sắc mặt mẫu thân cũng thay đổi.

“Lão gia, lời này của ông là có ý gì?”

Phụ thân không nhìn bà.

Chỉ bình thản nói:

“A Đàn gả vào Vương phủ.”

“Vinh hoa phú quý không thiếu.”

“Nhưng vinh hoa phú quý không đổi được một người đặt con ở đầu quả tim.”

Ông nhìn về phía ta.

“A Chỉ.”

“Con đã chọn đúng rồi.”

Vành mắt ta lập tức đỏ lên.

Đây là lần đầu tiên.

Phụ thân khen ta ngay trước mặt mọi người.

Trưởng tỷ đứng dậy.

Gượng cười.

“Phụ thân nói rất đúng.”

“A Chỉ quả thực là người có phúc.”

Nói xong.

Nàng xoay người rời đi.

Mẫu thân vội vàng đuổi theo.

Trong đại sảnh.

Chỉ còn lại ta và phụ thân.

Phụ thân im lặng một lúc.

Rồi khẽ hỏi:

“Phong thư hôm con xuất giá.”

“Đã mở ra chưa?”

Ta gật đầu.

Trong phong thư là một tờ khế đất.

Một trang viên ở Giang Nam.

Không lớn.

Nhưng đủ để một người cả đời cơm áo không lo.

“Đó là thứ ngoại tổ mẫu để lại cho mẫu thân con.”

Phụ thân nói.

“Bà ấy vẫn luôn muốn để lại cho A Đàn.”

“Nhưng lúc bà ấy không để ý.”

“Phụ thân đã đổi tên người sở hữu.”

Ta sững sờ.

“Mẫu thân con không biết chuyện này.”

Ta nhìn phụ thân.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

“Phụ thân.”

“Người không sợ mẫu thân làm ầm lên sao?”

“Làm ầm thì cứ làm ầm thôi.”

Phụ thân nâng chén rượu lên.

“Con đã chịu ấm ức hơn mười năm.”

“Những thứ vốn nên thuộc về con.”

“Lần này phụ thân sẽ đòi lại giúp con.”

Nước mắt ta cuối cùng cũng rơi xuống.

________________________________________

09

Sau khi trở về từ Thẩm gia.

Ta đưa tờ khế đất cho Vệ Cẩn xem.

Chàng nhìn rất lâu.

Rồi hỏi:

“Cái này dùng để làm gì?”

“Là trang viên ngoại tổ mẫu để lại cho ta.”

“Ở Giang Nam.”

Chàng gật đầu.

“Vậy cứ giữ lại.”

“Sau này chúng ta tới Giang Nam dưỡng già.”

Ta bật cười.

“Chàng mới bao nhiêu tuổi.”

“Đã nghĩ tới chuyện dưỡng già rồi sao?”

Chàng nghiêm túc đáp:

“Phòng xa lo gần.

Ngày tháng cứ thế trôi qua từng ngày.

Vệ Cẩn dần đứng vững chân ở Thái y viện.

Của hồi môn ta mang từ Thẩm gia tới không nhiều.

Nhưng cũng đủ để hai người chúng ta sống yên ổn.

Về sau.

Mẫu thân không còn tìm ta nữa.

Nghe nói bà đã nhiều lần gửi đồ cho trưởng tỷ.

Nào là nhân sâm.

Nào là nhung hươu.

Nào là yến sào.

Chỉ sợ trưởng tỷ ở Vương phủ chịu chút ấm ức.

Thanh Ngọc bất bình thay ta.

“Phu nhân thiên vị quá đáng rồi.”

“Đại cô nương gả vào Vương phủ.”

“Thứ gì tốt mà chưa từng thấy qua?”

“Vậy mà bà vẫn hết lòng gửi sang.”

“Còn cô nương gả tới Vệ gia.”

“Đến một câu hỏi han cũng không có.”

Ta cười cười.

“Không hỏi cũng tốt.”

“Đỡ phiền phức.”

Đến mùa thu.

Vệ Cẩn mang từ Thái y viện về một tin tức.

Trấn Nam Hầu tử trận rồi.

Đó chính là vị Hầu gia mà kiếp trước ta từng gả cho.

Lần này.

Người chàng cưới là một cô nương khác.

Nghe nói sau khi chàng tử trận.

Vị cô nương ấy hộ tống linh cữu trở về kinh thành.

Khóc đến ngất lịm đi.

Nghe xong tin tức này.

Ta trầm mặc thật lâu.

Vệ Cẩn thấy vậy, tưởng rằng ta đau lòng.

Chàng khẽ hỏi:

“Có muốn ăn một viên mứt không?”

Ta lắc đầu.

Ta không đau lòng.

Chỉ là cảm thấy có chút hoảng hốt.

Vệ Cẩn nắm lấy tay ta.

Không nói gì cả.

Bàn tay chàng rất ấm.

Ta tựa đầu lên vai chàng.

Bỗng nhiên hỏi:

“Vệ Cẩn.”

“Ừm?”

“Sau này chàng có rời bỏ ta không?”

Chàng nhìn ta.

Nghiêm túc đáp:

“Không.”

Rồi cúi đầu.

Nhẹ nhàng chạm lên trán ta một cái.

Ta lập tức ngây người.

Tim đập nhanh như tiếng trống trận.

Đây là lần đầu tiên chàng hôn ta.

Mặc dù chỉ là lên trán.

Nhưng mặt ta nóng đến mức như có thể rán chín trứng gà.

Tai Vệ Cẩn cũng đỏ lên.

Chàng quay mặt sang chỗ khác.

Giả vờ ngắm cây tì bà trong sân.

Lá tì bà bị gió thu thổi tới xào xạc.

Ta nhìn nghiêng gương mặt chàng.

Bỗng nhiên nghĩ.

Có lẽ đây chính là cuộc sống.

Không phải chuyện gì kinh thiên động địa.

Chỉ là mỗi ngày đều có một người ở bên cạnh.

Hỏi nàng đã ăn chưa.

Có lạnh không.

Thứ mà kiếp trước ta cầu cả đời cũng không có được.

Kiếp này.

Lại dễ dàng nằm gọn trong tay.

________________________________________

10

Tháng Chạp.

Trưởng tỷ trở về nhà mẹ đẻ đón năm mới.

Đây là lần đầu tiên nàng trở về kể từ khi gả vào Tấn Vương phủ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...