20px

Cố Trạch Sâm ngẩng đầu lên.

Nhìn người đàn ông ăn mặc chỉnh tề trong gương.

Đột nhiên.

Anh không còn nhận ra chính mình nữa.

Bốn năm trước.

Anh từng quỳ trước phòng chăm sóc đặc biệt mà thề.

Thà bản thân ch/e/t đi.

Cũng sẽ không để Giang Niệm chịu bất kỳ tổn thương nào.

Thế nhưng vừa rồi.

Trong đoạn ghi hình kia.

Kẻ dùng giọng điệu lạnh lùng nhất tuyên án t/ử h/ình Giang Niệm.

Lại chính là anh.

Chính tay anh.

Từng chút một.

Đẩy Giang Niệm và đứa con của họ vào biển lửa.

Anh từ từ đứng thẳng người.

“Cô ấy sợ à?”

Giọng nói của Cố Trạch Sâm trở lại bình tĩnh.

Nhưng lại mang theo một sự tĩnh lặng ch/e/t chóc khiến người ta sởn gai ốc.

“Được.”

“Tôi đi đón cô ấy.”

Khi Cố Trạch Sâm trở lại phòng bệnh VIP.

Cố Tiêu Tiêu đang tựa đầu giường.

Sai bảo y tá thu dọn đồ đạc.

Vừa nhìn thấy anh.

Cô ta lập tức đổi sang vẻ mặt tủi thân.

“Anh Trạch Sâm, anh đi lâu quá.”

“Có phải chị vẫn chưa chịu tha thứ cho em không?”

“Hay là em tự mình đến quỳ xuống nhận lỗi với chị nhé?”

“Chỉ cần chị đừng tiếp tục làm anh tức giận nữa là được.”

Nói tới đây.

Nước mắt cô ta liền rơi xuống.

Cố Trạch Sâm đứng ở cửa.

Không giống như trước kia.

Anh không bước tới ôm cô ta.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn.

Nhìn vầng trán láng mịn của cô ta.

Nhìn sắc mặt hồng hào của cô ta.

Nhưng trong đầu.

Lại chỉ có thi thể cháy đen trong nhà xác.

Và tờ phiếu khám thai bị thiêu mất một nửa.

“Tiêu Tiêu.”

Cố Trạch Sâm lên tiếng.

Giọng nói bình tĩnh đến lạ.

“Vụ tai nạn đó.”

“Thật sự là Giang Niệm cố ý đâm xe vào em sao?”

Ánh mắt Cố Tiêu Tiêu khẽ dao động.

Nhưng rất nhanh đã cắn môi.

Lộ vẻ tủi thân hơn.

“Anh Trạch Sâm, anh không tin em sao?”

“Camera giám sát chẳng phải đã ghi lại hết rồi sao?”

“Là xe của chị ấy đột nhiên chuyển làn rồi lao tới đâm em.”

Cố Trạch Sâm gật đầu.

“Đúng vậy.”

“Camera đã ghi lại.”

Anh chậm rãi bước tới bên giường.

Nhìn thẳng vào cô ta.

“Nhưng cảnh sát giao thông nói với anh…”

“Má phanh trên xe của Giang Niệm đã bị người khác động tay động chân.”

8

Sắc mặt Cố Tiêu Tiêu lập tức trắng bệch.

Cô ta hoảng loạn túm lấy tay áo Cố Trạch Sâm.

“Anh Trạch Sâm…”

“Chuyện này chắc chắn là khổ nhục kế do chị ấy tự sắp đặt!”

“Chị ấy vốn luôn ghét em. Dù có phải đánh đổi cả mạng sống cũng muốn hãm hại em.”

“Sao anh có thể tin chị ấy mà không tin em chứ?”

Cố Trạch Sâm không hất tay cô ta ra.

Thậm chí còn trở tay nắm lấy cổ tay cô ta.

Sức lực lớn đến mức gần như muốn bóp nát xương.

“Tiêu Tiêu.”

“Giang Niệm ch/e/t rồi.”

Cố Trạch Sâm dùng giọng điệu bình thản nhất.

Để kể lại sự thật ấy.

“Bị thanh thép xuyên thủng lồng ngực.”

“Bị thiêu sống đến ch/e/t.”

“Một xác hai mạng.”

Cố Tiêu Tiêu ngây người.

Trong đáy mắt thoáng hiện một tia mừng như điên.

Nhưng rất nhanh đã bị vẻ kinh hoàng che lấp.

“Ch… ch/e/t rồi?”

“Sao có thể như vậy được…”

Cố Trạch Sâm nhìn màn diễn vụng về của cô ta.

Dạ dày lại cuộn lên từng cơn buồn nôn.

Anh đột nhiên buông tay.

Từ trong túi áo rơi ra một thiết bị trình chiếu hologram cỡ nhỏ.

Đó là sản phẩm mới nhất vừa được công ty công nghệ trực thuộc tập đoàn Cố nghiên cứu thành công.

Vốn dĩ.

Anh định đợi đến sinh nhật Giang Niệm.

Dùng nó phát cho cô một màn pháo hoa chỉ thuộc về riêng cô.

Thiết bị khởi động.

Ánh sáng xanh lam nhạt hội tụ giữa phòng bệnh.

Dần hình thành một bảng hệ thống bán trong suốt.

Trên màn hình.

Cố Trạch Sâm của bốn năm trước đang lạnh lùng nhìn anh.

Cố Tiêu Tiêu sợ đến mức hét lên.

Co rúm vào góc giường.

“Đây là thứ gì vậy?!”

Cố Trạch Sâm không để ý tới cô ta.

Chỉ chăm chú nhìn chính mình trong màn hình.

Ánh mắt của Cố Trạch Sâm bốn năm trước.

Tràn ngập sự ghê tởm và khinh miệt.

“Cuối cùng cậu cũng phát hiện mình là một thằng ngu rồi à?”

Người thanh niên trong màn hình cười lạnh.

Yết hầu Cố Trạch Sâm khẽ chuyển động.

“Cậu xuất hiện bằng cách nào?”

“Lúc Niệm Niệm ch/e/t, giới hạn của hệ thống cũng được giải trừ.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...