20px

Giọng nói của Cố Trạch Sâm bốn năm trước lạnh như băng.

“Cuối cùng tôi cũng có thể can thiệp vào hiện thực.”

Anh giơ một tập tài liệu trong tay lên.

Trưng ra trước màn hình.

Đó là bản di chúc do ông cụ nhà họ Cố lập từ bốn năm trước.

“Cậu cho rằng tất cả những gì cậu đang có hôm nay…”

“Là do chính cậu giành được sao?”

“Là vì Niệm Niệm đỡ dao thay cậu.”

“Ông nội nhìn vào mặt mũi của cô ấy nên mới giao nhà họ Cố cho cậu.”

Trước mặt anh.

Cố Trạch Sâm của bốn năm trước lấy ra một cây bút.

Ký tên lên bản thỏa thuận từ bỏ quyền thừa kế.

“Cậu không xứng có được Niệm Niệm.”

“Cũng không xứng có được nhà họ Cố.”

“Thà rằng tôi đi ăn xin ngoài đường.”

“Cũng không muốn trở thành loại cặn bã như cậu!”

Thiếu niên của bốn năm trước ném mạnh cây bút xuống.

Tiếng vỡ vang lên giữa hư không.

Anh lạnh lùng nói:

“Tôi muốn cậu…”

“Trắng tay tất cả!”

Ngay khoảnh khắc câu nói ấy vang lên.

Quy tắc thời không lập tức có hiệu lực.

Đèn trong phòng bệnh bắt đầu nhấp nháy điên cuồng.

Điện thoại của Cố Trạch Sâm rung lên dữ dội.

Trợ lý Lâm xông vào phòng.

Ngay cả cửa cũng không kịp gõ.

“Cố tổng! Không ổn rồi!”

“Hội đồng quản trị vừa liên danh công bố thông báo!”

“Ngài đã bị miễn nhiệm chức vụ tổng giám đốc!”

“Toàn bộ cổ phần và tài sản đứng tên ngài…”

“Ba phút trước đã bị cưỡng chế thanh lý và quyên tặng toàn bộ!”

Sự tái cấu trúc của thế giới hiện thực xảy ra không hề báo trước.

Khoảnh khắc Cố Trạch Sâm của bốn năm trước ký tên từ bỏ quyền thừa kế.

Dòng thời gian lập tức méo mó.

Cố Trạch Sâm đứng trong phòng bệnh.

Nhìn tập hồ sơ thanh lý tài sản trợ lý Lâm đưa tới.

Nhà cửa.

Xe cộ.

Thậm chí cả số dư trong tài khoản ngân hàng.

Đều bị xóa sạch trong chớp mắt.

Từ người nắm quyền cao cao tại thượng của nhà họ Cố.

Anh biến thành một kẻ trắng tay không một xu dính túi.

Cố Tiêu Tiêu đứng bên cạnh nghe rõ từng chữ.

Sự giả tạo dịu dàng và yếu đuối trên mặt cô ta lập tức biến mất không còn dấu vết.

“Phá sản?”

“Anh chẳng còn gì nữa sao?”

Giọng nói lạnh nhạt của cô ta vang lên trong phòng bệnh.

Cô ta chậm rãi rút tay về.

Thu lại những giọt nước mắt vừa rồi.

Cố Trạch Sâm không nhìn cô ta.

Ánh mắt anh vẫn dõi theo bảng hệ thống giữa không trung.

Sau khi ký tên xong.

Bóng dáng Cố Trạch Sâm của bốn năm trước bắt đầu nhạt dần.

“Hãy tận hưởng cho tốt…”

“Báo ứng mà cậu đáng phải nhận.”

Giọng nói tan biến trong không khí.

Bảng hệ thống cũng vỡ vụn thành vô số điểm sáng.

Cố Trạch Sâm quay đầu.

Nhìn về phía Cố Tiêu Tiêu.

“Tiêu Tiêu.”

“Anh chẳng còn gì nữa rồi.”

Trong giọng nói của anh.

Lần đầu tiên xuất hiện một tia dò xét.

“Em vẫn sẽ giống như trước đây…”

“Ở lại bên cạnh anh chứ?”

9

Cố Tiêu Tiêu nhìn anh như nhìn một kẻ ngốc.

Cô ta giật phăng kim truyền dịch trên mu bàn tay.

Nhảy xuống giường.

“Ở bên cạnh anh?”

“Cùng anh đi ăn xin sao?”

Cô ta ghét bỏ phủi phủi ống tay áo vừa bị Cố Trạch Sâm chạm vào.

“Cố Trạch Sâm, anh thật sự cho rằng tôi yêu anh à?”

“Nếu trước đây anh không phải gia chủ nhà họ Cố, tôi đến nhìn cũng chẳng buồn nhìn anh thêm một cái.”

“Bây giờ anh đã là một kẻ vô dụng.”

“Vậy thì đừng cản đường tôi.”

Cô ta nhấc váy lên.

Không chút do dự quay người rời đi.

Cố Trạch Sâm theo bản năng đưa tay muốn giữ cô ta lại.

Cố Tiêu Tiêu đột ngột quay đầu.

Hung hăng đá một cú vào đầu gối anh.

“Cút ra!”

“Đừng dùng đôi tay bẩn thỉu của anh chạm vào tôi!”

Tinh thần của Cố Trạch Sâm vốn đã chịu đả kích cực lớn.

Cú đá này.

Trực tiếp khiến anh mất thăng bằng.

Ngã mạnh xuống sàn.

Đầu gối va vào nền đá cẩm thạch cứng ngắc.

Phát ra một tiếng răng rắc giòn tan.

Cơn đau dữ dội lập tức lan khắp toàn thân.

Cố Trạch Sâm nằm sấp trên mặt đất.

Nhìn theo bóng lưng Cố Tiêu Tiêu bỏ đi không hề ngoảnh lại.

Đột nhiên.

Anh nhớ tới hiện trường vụ tai nạn.

Lúc Giang Niệm bị thanh thép ghim chặt trên ghế.

Nhìn anh ôm Cố Tiêu Tiêu rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...