Có phải cũng mang cảm giác như thế này không?
Không.
Giang Niệm còn đau hơn anh gấp vạn lần.
Cố Trạch Sâm cố gắng chống người đứng dậy.
Nhưng anh phát hiện.
Hai chân mình đột nhiên mất hết cảm giác.
Sự phản phệ của hệ thống bắt đầu.
Bốn năm trước.
Cố Trạch Sâm đã từ bỏ quyền thừa kế.
Điều đó cũng đồng nghĩa.
Anh mất đi nguồn tài nguyên y tế tốt nhất của nhà họ Cố.
Những thương tích ngầm để lại từ vụ bắt cóc năm ấy.
Giờ phút này hoàn toàn bộc phát.
Cố Trạch Sâm vô cùng chật vật.
Lết từng chút một trên mặt đất.
Bảo vệ bệnh viện xông vào.
Không chút khách khí ném anh ra khỏi cổng.
Bầu trời bắt đầu đổ mưa lớn.
Những hạt mưa lạnh buốt đập xuống mặt anh.
Cố Trạch Sâm kéo lê đôi chân đã mất cảm giác.
Từng chút.
Từng chút bò trong bùn nước.
Người qua đường đều tránh xa.
Vừa chỉ trỏ vừa bàn tán.
“Đó chẳng phải Cố tổng sao?”
“Sao lại thành ra thế này?”
“Tôi nghe nói đắc tội người nào đó, bị nhà họ Cố đuổi ra ngoài rồi.”
Cố Trạch Sâm không nghe thấy những âm thanh ấy.
Trong đầu anh.
Chỉ còn lại một suy nghĩ.
Anh muốn đến nghĩa trang.
Anh muốn gặp Giang Niệm.
Anh muốn nói với cô.
Anh biết sai rồi.
Thật sự biết sai rồi.
Nước mưa hòa lẫn bùn đất tràn vào miệng.
Đắng chát đến nghẹn lòng.
Anh bò qua ba con phố.
Hai bàn tay đã bị mặt đường thô ráp mài đến máu thịt be bét.
Móng tay đều bật ngược.
Thậm chí lộ cả xương trắng.
Nhưng anh vẫn không dừng lại.
Trong lòng lặp đi lặp lại một câu.
“Niệm Niệm.”
“Anh tới tìm em đây.”
Cố Trạch Sâm cũng không biết mình đã bò bao lâu.
Đến khi cuối cùng tới trước bia mộ của Giang Niệm.
Mưa đã tạnh.
Phía chân trời hiện lên ánh bình minh trắng nhợt.
Trên bia mộ.
Nụ cười của Giang Niệm vẫn dịu dàng và yên tĩnh như ngày nào.
Cố Trạch Sâm dựa người vào bia đá.
Thở hổn hển từng ngụm.
Những ngón tay bê bết máu thịt.
Nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Giang Niệm trên tấm ảnh.
“Niệm Niệm.”
“Anh đã trả lại nhà họ Cố rồi.
”
Giọng anh khàn đặc.
Nhưng lại bình tĩnh đến lạ thường.
“Anh không tranh nữa.”
“Anh chẳng cần gì nữa.”
“Em đã dọn phòng ngủ chính chưa?”
“Tối nay anh muốn về nhà ngủ.”
Trong nghĩa trang.
Chỉ có tiếng gió lướt qua hàng tùng bách xào xạc.
Không một ai đáp lại anh.
Cố Trạch Sâm lấy từ trong ngực ra tờ giấy khám thai đã cháy mất một nửa.
Anh cẩn thận áp nó lên ngực.
Như muốn cảm nhận hơi ấm của đứa con chưa kịp chào đời.
“Con gái chúng ta…”
“Nên đặt tên là gì đây?”
“Trước đây em từng nói.”
“Muốn gọi con là Niệm Niệm.”
“Niệm trong niệm niệm không quên.”
“Được.”
“Vậy gọi là Niệm Niệm.”
Anh lẩm bẩm một mình.
Ánh mắt dần trở nên trống rỗng.
Đúng lúc ấy.
Một chiếc xe cảnh sát dừng lại bên ngoài nghĩa trang.
Hai cảnh sát áp giải Cố Tiêu Tiêu đang đeo còng tay bước tới.
Mái tóc cô ta rối bù.
Khuôn mặt đầy vẻ hoảng loạn.
Không còn chút cao cao tại thượng nào của ngày trước.
“Cố Trạch Sâm!”
“Anh mau nói với họ đi!”
“Má phanh không phải do tôi làm hỏng!”
“Là anh ngầm cho phép cơ mà!”
10
Cố Tiêu Tiêu vừa nhìn thấy Cố Trạch Sâm liền như bắt được cọng rơm cứu mạng, điên cuồng gào lên:
“Là anh nói mà!”
“Chỉ cần không làm cô ta ch/e/t, tôi muốn hành hạ thế nào cũng được!”
Cảnh sát lạnh lùng giữ chặt cô ta.
“Cố Tiêu Tiêu.”
“Chúng tôi đã phát hiện trong tài khoản ở nước ngoài của cô có ghi chép chuyển khoản thuê thợ sửa xe phá hoại hệ thống phanh của xe Giang Niệm.”
“Người thợ sửa xe đã khai nhận toàn bộ.”
“Cô bị tình nghi cố ý gi/ết người.”
“Theo chúng tôi về đồn một chuyến đi.”
Cố Tiêu Tiêu điên cuồng giãy giụa.
Tuyệt vọng gào về phía Cố Trạch Sâm:
“Cố Trạch Sâm!”
“Đồ vô dụng!”
“Anh hại ch/e/t tôi rồi!”
Cố Trạch Sâm đến cả đầu cũng không quay lại.
Dường như anh hoàn toàn không nghe thấy tiếng cô ta.
Anh chỉ chăm chú nhìn tấm ảnh của Giang Niệm.
Đột nhiên.
Anh như phát hiện ra điều gì đó.
Khẽ nhíu mày.
“Niệm Niệm.”
“Trán em sao lại chảy máu rồi?”
Chaporia
Bình Luận (0)