Anh cuống cuồng lục lọi trong chiếc túi rách nát của mình.
Cuối cùng.
Anh lấy ra một miếng băng cá nhân đã nhăn nhúm.
Đó là thứ bốn năm trước.
Sau khi Giang Niệm đỡ dao thay anh.
Anh mua rồi luôn mang theo bên người.
Nhưng chưa từng có cơ hội dùng tới.
Cố Trạch Sâm run rẩy xé lớp vỏ bên ngoài.
Cúi sát lại gần bia mộ.
Cẩn thận dán miếng băng cá nhân lên vị trí trán của Giang Niệm trong bức ảnh.
“Niệm Niệm.”
“Dán vào rồi sẽ không đau nữa.”
Anh dỗ dành bằng giọng điệu dịu dàng nhất.
Nhưng nước mắt lại từng giọt từng giọt rơi xuống mặt bia lạnh giá.
“Đợi anh giành được nhà họ Cố.”
“Em có bằng lòng làm bà Cố của anh không?”
“Sau này chúng ta sinh một cô con gái đáng yêu giống em được không?”
Anh lặp đi lặp lại những lời nói của bốn năm trước.
Thế nhưng.
Sẽ không còn ai trả lời anh nữa.
Cố Trạch Sâm ôm chặt lấy bia mộ.
Áp mặt lên tảng đá lạnh lẽo.
Cuối cùng.
Anh phát ra một tiếng gào thét thê lương.
Âm thanh ấy vang vọng rất lâu trong nghĩa trang tĩnh mịch.
Thời gian quay ngược về bốn năm trước.
Bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt của bệnh viện trung tâm thành phố.
Ánh nắng ấm áp buổi chiều xuyên qua ô cửa kính.
Rơi xuống hành lang.
Tôi chậm rãi mở mắt.
Vết thương do dao chém sau lưng vẫn còn âm ỉ đau.
Nhưng cảm giác ngạt thở vì bị thanh thép xuyên qua lồng ngực.
Cùng nỗi đau bị lửa thiêu đốt.
Đã hoàn toàn biến mất.
Trong đầu tôi.
Xuất hiện thêm một đoạn ký ức dài đằng đẵng và tuyệt vọng thuộc về tương lai.
Bảng hệ thống lóe sáng nơi khóe mắt.
Sau đó hoàn toàn hóa thành những điểm sáng rồi tan biến.
“Niệm Niệm!”
“Cuối cùng em cũng tỉnh rồi!”
Cửa phòng bệnh bị đẩy mạnh ra.
Cố Trạch Sâm mười chín tuổi đỏ hoe mắt lao vào.
Trong tay anh cầm một miếng băng cá nhân.
Nước mắt lấp lánh nơi khóe mắt.
“Bác sĩ nói em đã qua cơn nguy hiểm rồi…”
“Dọa ch/e/t anh.”
“Anh cứ tưởng sẽ mất em mãi mãi.”
Anh cẩn thận bước tới bên giường.
Muốn nắm lấy tay tôi.
“Niệm Niệm.”
“Có phải rất đau không?”
Anh thành kính hỏi tôi.
Giọng nói ấy.
Chồng lên giọng nói của thiếu niên trong hệ thống ở kiếp trước.
“Đợi anh giành được nhà họ Cố.”
“Em có bằng lòng làm bà Cố của anh không?”
Tôi nhìn bàn tay anh đưa tới.
Ánh mắt dừng lại trên miếng băng cá nhân in hình hoạt hình nơi đầu ngón tay.
Cố Trạch Sâm của bốn năm trước.
Trong mắt chỉ có mình tôi.
Nhưng Cố Trạch Sâm của bốn năm sau.
Lại dùng giọng điệu bình thản nhất.
Tuyên án t/ử đối với tôi và đứa con của chúng tôi.
Tôi bình tĩnh nhìn anh.
Không cảm động.
Cũng không rơi nước mắt.
Tôi hơi nghiêng người.
Tránh khỏi bàn tay đang đưa tới.
Bàn tay Cố Trạch Sâm cứng đờ giữa không trung.
Anh ngơ ngác nhìn tôi.
“Niệm Niệm?”
“Em sao vậy?”
“Có phải động tới vết thương rồi không?”
Tôi nhìn anh.
Khẽ lên tiếng.
“Cố Trạch Sâm.”
“Chúng ta chia tay đi.”
Cố Trạch Sâm sững sờ.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Niệm Niệm, em đừng đùa nữa…”
“Có phải anh làm sai chuyện gì rồi không?”
“Em vì cứu anh mà ngay cả mạng sống cũng không cần.”
“Sao có thể không yêu anh nữa được?”
Anh hoảng loạn muốn giải thích.
Muốn chứng minh điều gì đó.
Tôi nhắm mắt lại.
Không nhìn anh thêm lần nào nữa.
“Tôi không muốn vị trí bà Cố nữa.”
“Tôi mệt rồi.”
“Anh đi đi.”
Cố Trạch Sâm đứng bên giường bệnh.
Miếng băng cá nhân trong tay rơi xuống mặt đất.
Anh không hề biết.
Ở một thời không khác.
Chính tay anh đã gi/ết ch/e/t Giang Niệm, người yêu anh nhất.
Còn tôi của hiện tại.
Chỉ là một kẻ mang đầy thương tích.
Bò trở về từ địa ngục.
Chuẩn bị bắt đầu lại cuộc đời.
Ánh mặt trời vẫn rực rỡ như cũ.
Nhưng tôi biết.
Câu chuyện giữa tôi và Cố Trạch Sâm.
Từ khoảnh khắc này.
Đã hoàn toàn kết thúc.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)