Chắc chắn là vậy.
Khương Tuyết Doanh nằm bò trên đất, đáy mắt chứa đầy sự ghen ghét và không cam tâm.
“Thế tử, nó lừa ngài đấy! Những bức thư đó đều là nó bịa ra vì tiền thôi!” Ả gào lên điên loạn. “Nó căn bản không yêu ngài, nó chỉ muốn cầm tiền của ngài rồi bỏ trốn!”
Lời của Khương Tuyết Doanh đánh trúng vào tử huyệt của ta. Đây là sự thật ta không thể nào chối cãi nhất. Ta quả thực làm vậy là vì tiền.
Ta quay sang nhìn Lục Bắc Thần. Biểu cảm trên mặt hắn cuối cùng cũng trầm xuống, nơi đáy mắt đen kịt cuộn trào một trận bão táp cực kỳ nguy hiểm.
Hắn không thèm đếm xỉa đến Khương Tuyết Doanh, mà nắm lấy cổ tay ta, sải bước đi về phía gian phòng xép phía sau đại sảnh. Cánh cửa bị hắn đá tung. Hắn kéo ta vào trong phòng, vung tay đóng sập cửa lại.
Ánh sáng trong phòng lờ mờ, không gian chật hẹp.
Hắn ép ta vào cánh cửa, thân hình mang tính áp bức cực mạnh hoàn toàn bao trùm lấy ta. Mùi lá thông tức khắc lấp đầy nhịp thở của ta.
“Ả ta nói thật chứ?” Giọng Lục Bắc Thần khàn đặc, lộ ra cơn nóng giận đang bị kìm nén hết mức. “Từ đầu đến cuối, nàng làm thế chỉ vì tiền của ta?”
Ta dựa lưng vào cánh cửa, không còn đường lùi.
Sự việc đã đến nước này, có diễn tiếp cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Ta nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Đúng, ta viết những bức thư đó, chính là để ngài ban thưởng cho ta.”
“Nương ta chết rồi, ta ở trong cái nhà này đến hạ nhân cũng không bằng, ta cần tiền để trốn chạy.”
“Những bức thư của ngài, ta đều cố nén buồn nôn để hồi đáp. Ta căn bản còn không biết ngài trông như thế nào, làm sao có thể thích ngài được?”
Ta đem sự thật tàn nhẫn nhất, mổ xẻ từng câu từng chữ bày ra trước mắt hắn.
Lục Bắc Thần nhìn chòng chọc vào ta, lồng ngực phập phồng dữ dội. Ta nhắm mắt lại, chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của hắn. Tới đi, ta đến chết còn không sợ, thì còn sợ cái gì?
Nhưng cơn phẫn nộ trong dự tính đã không ập đến.
Lục Bắc Thần đột nhiên cúi đầu, cắn một cái vào cổ ta.
Rất mạnh, hàm răng xuyên thủng da thịt. Ta đau đớn muốn trốn tránh, hắn lại đưa tay giữ chặt gáy ta, không cho ta nhúc nhích.
Vị tanh rỉ sét của máu lan ra trong không khí.
Lục Bắc Thần buông ta ra, đầu lưỡi liếm nhẹ đi giọt máu rỉ ra.
“Vì tiền thì đã sao?”
Hắn thì thầm bên tai ta, trong giọng nói mang theo một sự thỏa mãn méo mó đến cùng cực.
“Nàng vì tiền mà có thể diễn với ta suốt ba năm. Vậy thì nàng cứ tiếp tục diễn đi. Cả đời này cũng đừng hòng dừng lại.”
07
Có phải Lục Bắc Thần ở chiến trường giết người nhiều quá nên não hỏng rồi không?
Ta lừa gạt tình cảm của hắn, lừa tiền của hắn, lại còn sỉ nhục hắn trong bức thư cuối cùng. Hắn không những không giết ta, mà còn muốn ta tiếp tục diễn?
Ta bị cái lý lẽ gần như điên rồ này của hắn làm cho chấn động.
Lục Bắc Thần dùng ngón tay thô ráp xoa nhẹ lên vết răng trên cổ ta, ánh mắt sâu thẳm đáng sợ.
“Nàng tưởng ta thật sự ngu xuẩn đến mức bị một cái tên giả lừa suốt ba năm sao?”
Ta đột ngột ngước mắt nhìn hắn. Lục Bắc Thần bật ra một tiếng cười trầm thấp.
“Ngay từ lúc bức thư đầu tiên gửi đến, ta đã biết không phải Khương Tuyết Doanh rồi. Cái loại ngu xuẩn như Khương Tuyết Doanh, làm sao viết ra được những nét chữ mang đầy sự tàn nhẫn như vậy.”
“Chữ của nàng, từng nét từng nét đều dùng sức, đó là nét chữ của những kẻ kìm nén sự không cam tâm trong một thời gian dài mới có thể viết ra được.”
Lục Bắc Thần… hắn nghiên cứu cả chữ viết của ta sao?
Đó chẳng phải chỉ là thư từ bình thường thôi ư? Hắn lại đi phân tích từng nét chữ của ta?
Ba năm, ròng rã ba năm, hắn luôn luôn dò xét ta.
“Ba năm trước, đêm trước ngày xuất chinh, ta đi ngang qua con hẻm sau lưng Khương phủ. Ta tận mắt nhìn thấy một con nha đầu mặc đồ vải thô, đập nát bét con rắn mà Khương Tuyết Doanh thích nhất, rồi điềm nhiên chôn xác con rắn dưới gốc cây.”
“Khi con nha đầu đó ngẩng đầu lên, ánh mắt toàn là sự tàn độc giống như cỏ dại.”
“Lúc đó ta đã nghĩ, đôi mắt này thật đẹp.”
Ba năm trước… hắn đã nhìn thấy sao?
Con rắn đó là thú cưng mà Khương Tuyết Doanh yêu quý nhất. Hôm đó nó cắn chết con gà con duy nhất mà nương ta để lại, ta thực sự không nhịn nổi nữa.
Lúc đập chết con rắn đó, trong đầu ta toàn là hình ảnh nương ta bị Khương Tuyết Doanh ức hiếp.
Ta tưởng không có ai nhìn thấy.
“Sau này, nhận được bức thư mang theo cái túi thơm thêu bụi gai dại kia, ta đã ngửi ra được. Trên đó có mùi bùn đất ẩm ướt tăm tối của con hẻm phía sau phủ, đó là mùi của nàng.”
Ta hoàn toàn cứng đờ. Hóa ra Lục Bắc Thần đều biết hết.
Mỗi ngày đêm ở biên ải, hắn nhìn những sự ngụy trang tự cho là thông minh của ta. Nhìn ta dùng kỹ năng diễn xuất vụng về đến thảm hại để đòi hỏi tiền bạc từ hắn.
Chaporia
Bình Luận (0)