Lục Bắc Thần không những không vạch trần, mà ngược lại, giống như một thợ săn kiên nhẫn, thuận theo tấm lưới của ta mà từng chút từng chút bò tới. Lại còn đem những kim ngân tài bảo kia làm mồi nhử, cuồn cuộn không ngừng gửi vào tay ta.
“Nàng quá tham lam rồi, Khương Nhân.”
Ngón tay hắn trượt dọc theo cổ ta xuống dưới.
“Nàng lấy đồ của ta, đồng nghĩa với việc đã ký giấy bán thân.”
“Ta đã nói rồi, đợi ta trở về, nhất định sẽ cho nàng biết ta có ‘không được’ hay không.”
Lục Bắc Thần nhắc đến từ đó, ta lập tức nhớ tới câu chửi rủa cuối cùng trong bức thư tuyệt mệnh của mình. Đôi má không khống chế được mà bốc cháy phừng phừng.
Ta dùng sức đẩy lồng ngực hắn: “Ngài buông ta ra! Nếu ngài đã biết ta lừa ngài, tại sao ngài không trực tiếp giết ta đi!”
“Giết nàng?”
Hắn tóm lấy hai tay ta quặt ra sau lưng, thân hình ép lên một cách đầy áp chế, chúng ta dán sát vào nhau không một kẽ hở.
“Ta làm sao nỡ chứ!”
“Nàng không biết đâu, lúc nàng gọi ta là phu quân trong thư, ta muốn chiếm hữu nàng đến nhường nào.”
Những lời lẽ trần trụi, lộ liễu, mang theo sự hoang dã thô lỗ đặc trưng của nam nhân vùng biên ải.
Ta hoàn toàn hoảng loạn, hắn đang nói cái gì vậy?
Loại lời lẽ này sao có thể trắng trợn nói ra khỏi miệng cơ chứ?! Trong thư cứ viết linh tinh thì cũng đành đi, nói thẳng trước mặt, thế này thì đáng xấu hổ quá. Mặt ta chắc chắn đã đỏ lựng rồi. Trong thư tuy hắn cũng viết những lời cợt nhả, nhưng tuyệt đối không mang tính trùng kích thị giác và thính giác mạnh mẽ như khi nói đối mặt thế này.
Đúng lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân lộn xộn. Phụ thân ta run lẩy bẩy cất tiếng gọi:
“Thế tử, thánh chỉ đã tới, xin ngài mau chóng tiến cung diện thánh.”
Động tác của Lục Bắc Thần khựng lại. Đáy mắt hắn xẹt qua một tia khó chịu sâu sắc. Hắn nhìn sâu vào mắt ta.
“Đợi ta ở đây. Dám chạy, ta đánh gãy chân nàng.”
Hắn quay người mở cửa, sải bước đi ra ngoài.
Người nhà họ Khương bên ngoài lập tức im thin thít như ve sầu mùa đông. Ta nghe thấy giọng nói lạnh lẽo cứng rắn của Lục Bắc Thần vang lên trong đại sảnh:
“Từ hôm nay trở đi, Khương Nhân là người của Định Viễn Hầu phủ ta.”
“Người nhà họ Khương các người nếu dám động đến một sợi tóc của nàng ấy, lão tử sẽ lấy cả nhà các người ra tế cờ.
”
08
Sau khi Lục Bắc Thần tiến cung, toàn bộ Khương phủ chìm vào một bầu không khí cực kỳ quỷ dị.
Ánh mắt phụ thân nhìn ta cứ như đang nhìn một thùng hỏa dược có thể nổ tung bất cứ lúc nào. Vừa không dám đắc tội với ta, lại vừa hận không thể lập tức ném ta ra ngoài.
Khương Tuyết Doanh đã được khiêng về viện của ả, nghe nói đang tìm đại phu giỏi nhất thành đến xem mặt.
Còn ta, được mời vào phòng khách xa hoa nhất của nhà họ Khương. Mấy bà ma ma bình thường hay đánh mắng ta, lúc này lại vây quanh hầu hạ ta như hầu hạ tổ tông.
Ta ngồi trên chiếc giường bạt bộ mềm mại. Nhìn cao lương mỹ vị bày đầy trên bàn. Trong lòng không hề có chút vui sướng của kẻ chiến thắng, mà chỉ có sự e dè sâu sắc.
Chiếc giường này thật mềm, mềm hơn chiếc chiếu rách trong phòng chứa củi của ta gấp trăm lần. Lần cuối cùng ta được ngủ trên một chiếc giường êm ái thế này là khi nương ta còn sống. Nương ôm ta, bảo rằng sau này có tiền rồi, nhất định sẽ mua cho ta một chiếc giường lớn. Sau này nương bệnh, không có tiền mua thuốc, đành bán luôn cả chiếc giường gỗ cũ ấy đi.
Ta nằm trên chiếc chiếu rách trong phòng củi, nghe tiếng chuột cắn rúc rích ở góc tường, thầm nghĩ cả đời này chắc sẽ không bao giờ được ngủ trên một chiếc giường mềm mại nữa. Không ngờ, lại là trong hoàn cảnh thế này mà được ngủ.
Nhưng ta không thể chìm đắm trong đó. Lục Bắc Thần là một tên điên chính hiệu. Hắn nắm trong tay quyền lực tuyệt đối trong hiện thực.
Sở dĩ trước kia ta dám không kiêng nể gì mà trêu ghẹo, khống chế hắn trong thư, là vì giữa chúng ta cách nhau núi cao sông dài. Giờ đây, khoảng cách không còn nữa. Sự tồn tại mang tính áp bức mạnh mẽ của hắn khiến ta nghẹt thở.
Ta phải đi, phải rời khỏi nơi này. Hắn không phải là người mà ta có thể dây vào.
Những lời đối đáp qua lại trong thư, những tiếng “phu quân”, “Kiều Kiều”, đều được thiết lập dựa trên cơ sở là ta có thể rút lui bất cứ lúc nào. Giờ hắn đã về, đứng trước mặt ta, nói với ta “Ta làm sao nỡ chứ”.
Cảm giác đó giống như một kẻ vẫn luôn trêu chọc con hổ bị nhốt trong lồng, đinh ninh rằng nó không thể cắn người. Đột nhiên có một ngày, cửa lồng mở ra. Con hổ bước ra, nó không cắn kẻ ấy, chỉ dùng đôi mắt đó nhìn chằm chằm vào kẻ ấy và nói: “Trêu chọc ta lâu như vậy, đến lượt ta rồi.”
Đêm đến, cửa phòng bị đẩy ra. Ngoài cửa là Lục Bắc Thần trong bộ thường phục màu đen.
Chaporia
Bình Luận (0)