Tôi đẩy giấy về phía bố chồng.
“Bố, chữ ký của bố ở trang cuối cùng. Năm đó bố bị tai biến, nhưng trước khi nhập viện đã ủy quyền cho Thừa Viễn xử lý khoản vay. Sau khi tỉnh lại, chính bố ký xác nhận.”
Bố chồng nhìn tờ giấy.
Ánh mắt ông run lên.
Ông nhớ ra.
Năm đó ông vừa tỉnh lại sau cơn bệnh, đầu óc còn mơ hồ.
Ông chỉ biết công ty vượt qua cửa ải, công nhân không náo loạn, dự án không đổ vỡ.
Ông hỏi tiền từ đâu mà có.
Chu Thừa Viễn nói là bạn bè giúp.
Ông tin.
Bởi vì ông chưa bao giờ nghĩ rằng người con dâu ông ít chú ý nhất lại âm thầm chống đỡ cả một mảng trời cho nhà họ Chu.
Bố chồng chậm rãi ngẩng đầu nhìn tôi.
“Vãn Thu, tại sao con không nói?”
Tôi nhìn ông.
“Con từng định nói.”
Tôi dừng lại một chút.
“Năm mẹ mất, con cầm báo cáo tài chính đến tìm bố. Nhưng hôm ấy bố nói, trong nhà chỉ cần Thừa Chí và Thừa Viễn lo chuyện bên ngoài, phụ nữ không cần nhúng tay vào công ty.”
Mặt bố chồng thoáng tái đi.
Ông nhớ câu đó.
Tôi cũng nhớ.
Nhớ rất rõ.
Ngày ấy tôi đứng ngoài thư phòng, trong tay ôm tập tài liệu dày, nghe ông nói với Chu Thừa Chí:
“Vãn Thu tốt thì tốt thật, nhưng xuất thân thấp, tầm nhìn chắc cũng có hạn. Việc nhà thì cứ để nó lo, công ty không cần nó xen vào.”
Tôi không bước vào nữa.
Từ đó về sau, mọi khoản hỗ trợ tôi đều làm qua Chu Thừa Viễn.
Không oán.
Không giận.
Chỉ là tôi biết, có những người nếu đã không muốn nhìn thấy giá trị của bạn, bạn có đứng ngay trước mặt họ giơ hai tay dâng lên, họ cũng sẽ cho rằng đó là điều hiển nhiên.
Bố chồng cúi đầu.
Lần đầu tiên sau mười lăm năm, ông không nói được lời nào trước mặt tôi.
Chu Thừa Viễn đặt nghị quyết xuống.
“Hội đồng cổ đông đã biểu quyết. Từ hôm nay, Chu Thừa Chí bị đình chỉ chức vụ Tổng giám đốc. Tất cả tài khoản liên quan đến dự án Đông Thành, phía Tây và Nam Viên tạm thời đóng băng. Công ty sẽ chuyển hồ sơ cho cơ quan điều tra nếu trong bảy ngày anh không hoàn trả toàn bộ khoản chiếm dụng.”
Chu Thừa Chí đập bàn.
“Chu Thừa Viễn! Tôi là anh trai cậu!”
“Cho nên tôi mới cho anh bảy ngày.”
Giọng Chu Thừa Viễn lạnh tanh.
“Nếu anh không phải anh trai tôi, sáng nay hồ sơ đã nằm trên bàn cơ quan điều tra rồi.”
Chu Thừa Chí nghẹn lại.
Triệu Phương Hoa vội kéo tay chồng.
“Anh nói gì đi! Không thể để bọn họ bắt nạt chúng ta như vậy!”
Chu Thừa Chí quay sang nhìn chị ta, ánh mắt đỏ ngầu.
“Cô còn muốn tôi nói gì?”
Triệu Phương Hoa ngẩn ra.
Anh ta nghiến răng:
“Nếu không phải vì nhà mẹ cô lỗ hết lần này đến lần khác, tôi có cần lấy tiền công ty bù vào không?”
Triệu Phương Hoa không tin nổi.
“Anh trách tôi?”
“Không trách cô thì trách ai?”
Chu Thừa Chí gằn giọng.
“Cô nói tòa nhà mười hai tầng của Triệu gia là tài sản vàng, nói chỉ cần vượt qua mấy tháng là có thể xoay vốn. Kết quả thì sao? Nhà hàng đóng cửa ba tầng, nợ nhà cung cấp một đống, còn bắt tôi bảo lãnh!”
“Anh đừng quên khi đó chính anh nói nhà họ Chu không thể thua nhà họ Triệu!”
“Đủ rồi!”
Bố chồng đập mạnh gậy xuống đất.
Âm thanh vang dội khiến tất cả im bặt.
Ông đứng dậy, lưng vốn đã còng lại càng như thấp xuống.
“Thừa Chí, con quá làm ta thất vọng.”
Chu Thừa Chí tái mặt.
“Ba…”
“Còn con.”
Bố chồng nhìn Triệu Phương Hoa.
“Vừa rồi con tạt rư/ợu vào mặt Vãn Thu trước mặt cả nhà. Xin lỗi đi.”
Triệu Phương Hoa trợn mắt.
“Ba, ba bảo con xin lỗi cô ta?”
“Xin lỗi.”
Giọng ông nặng nề hơn.
Triệu Phương Hoa cắn môi, nhìn quanh một vòng.
Những người trước đó còn cười cùng chị ta giờ đều tránh ánh mắt chị ta.
Chị ta bỗng nhận ra, cái gọi là địa vị con dâu trưởng mà chị ta tự hào thật ra mỏng như một lớp giấy.
Khi chồng chị ta còn là Tổng giám đốc, chị ta có thể chỉ tay năm ngón.
Khi nhà họ Triệu còn trông có vẻ huy hoàng, chị ta có thể kiêu ngạo.
Nhưng một khi những thứ đó sụp xuống, chẳng còn ai đứng về phía chị ta.
Chị ta run rẩy siết chặt tay.
“Tôi…”
Chị ta nhìn tôi.
Trong mắt không có hối hận.
Chỉ có oán hận và nhục nhã.
“Xin lỗi.”
Hai chữ nhẹ đến mức gần như không nghe thấy.
Tôi không đáp.
Bố chồng nhíu mày.
“Nói lại.”
Triệu Phương Hoa cắn răng.
“Lâm Vãn Thu, xin lỗi. Vừa rồi tôi không nên tạt rư/ợu vào cô.”
Tôi nhìn chị ta.
“Không đủ.”
Chị ta lập tức ngẩng đầu.
“Cô còn muốn thế nào?”
Tôi đặt tay lên vai Chu Niệm Niệm.
“Chị không chỉ làm nhục tôi. Chị làm nhục mẹ của con gái tôi trước mặt con bé.”
Tôi nhìn thẳng vào chị ta.
“Xin lỗi Niệm Niệm.”
Triệu Phương Hoa tức đến bật cười.
“Nó là trẻ con, liên quan gì đến nó?”
Chaporia
Bình Luận (0)