Tin tức lan rất nhanh trong giới kinh doanh địa phương.
Chu thị vốn không phải tập đoàn lớn, nhưng cũng là doanh nghiệp lâu năm.
Chuyện con trai cả bị đình chỉ vì nghi ngờ rút ruột công ty, con trai thứ tiếp quản quyền điều hành, con dâu trưởng nhà họ Chu đắc tội chủ sở hữu tòa nhà trung tâm, tất cả cộng lại đủ để trở thành đề tài sau bữa trà của rất nhiều người.
Buổi tối, bố chồng gọi tôi.
Lần này tôi bắt máy.
Giọng ông khàn hơn hôm trước.
“Vãn Thu, con có rảnh không? Bố muốn gặp con.”
Tôi im lặng một lát.
“Ngày mai con sẽ đến.”
“Được, được.”
Ông vội nói.
“Bố đợi con.”
Ngày hôm sau, tôi đến nhà cũ một mình.
Nhà cũ nhà họ Chu nằm trong khu biệt thự yên tĩnh.
Trước đây mỗi lần đến, tôi đều mang theo rất nhiều đồ.
Trái cây.
Thu/ốc bổ.
Tài liệu khám bệnh.
Quà cho người giúp việc.
Danh sách món ăn ông thích.
Hôm nay, tôi chỉ mang một túi hồ sơ.
Người giúp việc mở cửa nhìn thấy tôi, vẻ mặt vừa mừng vừa ngượng.
“Mợ hai…”
Tôi gật đầu.
“Bố ở đâu?”
“Ông chủ đang ở thư phòng.”
Tôi đi lên tầng.
Cửa thư phòng khép hờ.
Bên trong có tiếng ho rất nhẹ.
Tôi gõ cửa.
“Vào đi.”
Bố chồng ngồi sau bàn, trước mặt đặt một khung ảnh cũ.
Là ảnh mẹ chồng.
Bà mặc sườn xám màu xanh nhạt, nụ cười rất dịu.
Tôi bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Bố chồng nhìn tôi.
Chỉ qua hai ngày, ông như già thêm mấy tuổi.
“Vãn Thu, hôm đó bố không kịp nói với con một câu xin lỗi.”
Tôi không nói “không sao”.
Bởi không phải không sao.
Ông hiểu.
Ông chậm rãi nói:
“Mười lăm năm nay, bố đúng là đã quen với việc con lo liệu mọi thứ. Quen đến mức quên mất con cũng sẽ mệt, cũng sẽ tủi thân.”
Tôi nhìn tách trà trên bàn.
Hôm nay không phải Long Tỉnh.
Là trà phổ thông người giúp việc pha.
Ông cũng nhìn tách trà, cười khổ.
“Trước đây con pha trà, bố chỉ cảm thấy đương nhiên. Hôm nay mới biết, đến một ấm trà cũng không phải tự nhiên mà có.”
Tôi nói:
“Bố gọi con đến, không chỉ để nói chuyện trà chứ?”
Ông thở dài.
“Bố muốn hỏi, chuyện tách nhà… còn có thể thương lượng không?”
Tôi nhìn ông.
“Bố muốn thương lượng phần nào?”
Ông im lặng.
Tôi mở túi hồ sơ, lấy văn bản ra.
“Con và Thừa Viễn sẽ vẫn phụ trách chi phí y tế của bố theo tỉ lệ con cái.
Mỗi tháng sẽ sắp xếp người đến kiểm tra sức khỏe. Nếu bố cần, con có thể giới thiệu điều dưỡng chuyên nghiệp.”
“Nhà cũ nếu cần bảo trì, Thừa Viễn sẽ góp phần.”
“Nhưng con sẽ không tiếp tục quản lý chuyện sinh hoạt thường ngày của cả đại gia đình. Cũng không tham gia các bữa cơm gia tộc cố định nữa.”
Bố chồng cười khổ.
“Con thật sự không muốn quay lại nữa?”
Tôi nói:
“Bố, con từng thật lòng xem nơi này là nhà.”
Ông ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng nhà không nên là nơi một người phải liên tục chứng minh mình xứng đáng.”
Trong mắt ông hiện lên vẻ đau đớn.
“Bố biết.”
Ông cúi đầu.
“Bố sai rồi.”
Một câu này, nếu là nhiều năm trước, có lẽ sẽ khiến tôi bật khóc.
Nhưng bây giờ tôi chỉ thấy rất bình tĩnh.
Không phải vì tôi lạnh lùng.
Mà vì có những lời xin lỗi đến quá muộn, nó không còn khả năng kéo người ta quay về thời điểm chưa bị tổn thương nữa.
Tôi nói:
“Con nhận lời xin lỗi của bố. Nhưng quyết định không thay đổi.”
Bố chồng gật đầu rất chậm.
“Bố hiểu.”
Ông lấy từ ngăn kéo ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đẩy đến trước mặt tôi.
“Đây là đồ mẹ con để lại.”
Tôi khựng lại.
“Mẹ?”
“Mẹ con trước khi mất có nói, trong nhà này người khiến bà yên tâm nhất là con.”
Giọng ông nghẹn đi.
“Bà để lại đôi vòng ngọc này, nói sau này khi nào con chịu nhận mình là con gái của bà thì đưa cho con.”
Tôi mở hộp.
Bên trong là một đôi vòng ngọc xanh nhạt.
Tôi từng thấy mẹ chồng đeo trong những dịp quan trọng.
Bà là người rất hiền.
Khi tôi mới vào nhà họ Chu, chính bà là người nắm tay tôi nói:
“Đừng sợ. Phụ nữ gả vào nhà nào cũng không phải đến để làm người ngoài.”
Sau này bà bệnh, trí nhớ không còn tốt.
Nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi, bà vẫn sẽ gọi:
“Vãn Thu, lại đây ngồi cạnh mẹ.”
Tôi nhìn đôi vòng, mắt chợt nóng lên.
Bố chồng nói:
“Bố biết bây giờ đưa cái này có vẻ quá muộn.”
Tôi đóng hộp lại.
“Con nhận.”
Không phải vì bố chồng.
Mà vì mẹ chồng.
Bà từng cho tôi chút ấm áp hiếm hoi trong những năm tháng đầu tiên.
Tôi sẽ không vì lỗi của người khác mà phủ nhận tình cảm của bà.
Rời khỏi nhà cũ, tôi gặp Chu Thừa Chí ở cổng.
Anh ta đứng bên cạnh xe, cả người tiều tụy.
Mới mấy ngày không gặp, anh ta đã không còn dáng vẻ Tổng giám đốc đắc ý thường ngày.
Chaporia
Bình Luận (0)