Vừa chua xót.
Vừa nặng trĩu.
Nhưng tôi không thể dừng lại.
Tôi đã dùng quá nhiều năm để tin tưởng người khác.
Bây giờ.
Tôi chỉ có thể dựa vào chính mình.
Và dựa vào năng lực của mình.
Để chống đỡ tương lai của hai mẹ con.
Ngày trở về công ty báo cáo công tác.
Quản lý Ngô nói với tôi.
Vì biểu hiện xuất sắc của tôi trong dự án công tác xa nhà.
Công ty quyết định đặc cách đề bạt tôi làm phó phòng.
Tháng sau sẽ chính thức bổ nhiệm.
Mức lương tăng gần gấp đôi.
Bước ra khỏi văn phòng quản lý.
Tôi dựa lưng vào bức tường ngoài hành lang.
Khẽ nhắm mắt lại.
Hai năm rồi.
Từ buổi sáng chật vật bỏ đi năm ấy.
Cho đến hiện tại.
Cuối cùng.
Tôi cũng có được một chút tư cách để quay về.
Nhưng vẫn chưa đủ.
Hoàn toàn chưa đủ.
Chương 5
Sau khi thăng chức.
Công việc càng bận hơn.
Trách nhiệm cũng nặng nề hơn.
Nhưng sợi dây trong lòng tôi.
Vẫn luôn căng chặt.
Tôi bắt đầu tận dụng mọi cơ hội.
Để nghe ngóng tin tức từ quê nhà.
Đặc biệt là tin tức về gia đình Tần Xuyên.
Tô Tình trở thành “tình báo viên” của tôi.
Cô ấy làm trong cơ quan nhà nước.
Tin tức linh thông.
Lại thật lòng bất bình thay tôi.
Mỗi lần nghe ngóng được điều gì.
Đều lập tức báo cho tôi biết.
Ghép nối từng mảnh thông tin lại.
Tôi cũng hiểu được đại khái tình hình của Tần Xuyên trong hai năm qua.
Chưa đầy nửa năm sau khi tôi rời đi.
Anh ta đã kết hôn với người phụ nữ mang thai kia.
Nghe nói cô ta tên là Liễu Đình Đình.
Nhỏ hơn Tần Xuyên năm tuổi.
Là giao dịch viên mới vào ngân hàng của họ.
Điều kiện gia đình rất bình thường.
Nhưng ngoại hình xinh đẹp.
Miệng lưỡi ngọt ngào.
Dỗ dành được cả Tần Xuyên lẫn mẹ anh ta xoay như chong chóng.
Liễu Đình Đình sinh cho nhà họ Tần một bé trai.
Mẹ Tần Xuyên vui đến mức cười không khép nổi miệng.
Cưng cháu trai như báu vật.
Nhưng ngày vui chẳng kéo dài được bao lâu.
Sau khi sinh con trai.
Tính tình Liễu Đình Đình ngày càng khó chịu.
Mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu cũng ngày càng gay gắt.
Tần Xuyên bị kẹt giữa hai người.
Bên nào cũng phải chịu áp lực.
Trong nhà.
Ba ngày một trận cãi nhỏ.
Năm ngày một trận cãi lớn.
Công việc ở ngân hàng của Tần Xuyên cũng không thuận lợi.
Vốn dĩ năng lực của anh ta chỉ ở mức bình thường.
Trước đây nhờ có tôi hỗ trợ.
Thành tích vẫn còn tạm được.
Sau khi tôi rời đi.
Anh ta vừa phải đối phó với mớ hỗn loạn trong gia đình.
Vừa phải đi làm.
Thái độ với công việc ngày càng qua loa.
Liên tiếp hai năm đứng cuối bảng đánh giá.
Cấp trên rất không hài lòng.
Nghe nói gần đây.
Anh ta đang chạy khắp nơi tìm quan hệ.
Muốn điều chuyển vị trí công tác.
Nhưng chẳng có đường dây nào đáng kể.
Mẹ anh ta.
Cũng chính là mẹ chồng cũ của tôi.
Trái tim thật sự có vấn đề.
Đã hai lần nhập viện.
Liễu Đình Đình chê bệnh viện xui xẻo.
Rất ít khi đến thăm.
Cũng chẳng chăm sóc chu đáo.
Bà ta không ít lần vừa nằm trên giường bệnh vừa lau nước mắt.
Lẩm bẩm:
“Vẫn là Thẩm Vy tốt.”
Nghe những chuyện ấy.
Trong lòng tôi không hề gợn sóng.
Tự gieo nhân nào.
Tự gặt quả ấy.
Đáng đời.
Tôi cần một cơ hội.
Một cơ hội để có thể đường đường chính chính quay về.
Và xuất hiện trước mặt họ theo cách đủ khiến họ “bất ngờ”.
Cơ hội đó.
Đến sau khi tôi được thăng chức nửa năm.
Tổng công ty muốn mở rộng thị trường khu vực Hoa Đông.
Thành phố thủ phủ nơi quê tôi nằm được chọn làm điểm thí điểm đầu tiên.
Công ty dự định thành lập một văn phòng khu vực.
Cần cử một quản lý cấp trung có năng lực.
Hiểu nghiệp vụ.
Đồng thời có hiểu biết nhất định về địa phương.
Đến đó phụ trách xây dựng từ đầu.
Người đầu tiên được quản lý Ngô đề cử.
Chính là tôi.
“Thẩm Vy.”
“Ở tổng công ty, cô làm rất tốt.”
“Nhưng tầm nhìn của cô còn có thể lớn hơn nữa.”
“Đến đó tự mình gánh vác một phương.”
“Tự tay xây dựng văn phòng từ con số không.”
“Đó sẽ là bước nhảy vọt về chất đối với sự nghiệp tương lai của cô.”
Quản lý Ngô nhìn tôi.
“Mà đó lại là quê của cô.”
“Ít nhiều cũng có thể tận dụng được một số mối quan hệ.”
“Thế nào?”
“Dám nhận thử thách này không?”
Tôi gần như không hề do dự.
“Tôi nhận.”
“Được!”
Quản lý Ngô vô cùng hài lòng.
“Công ty sẽ dành cho cô sự hỗ trợ lớn nhất.”
“Cần gì cứ nói.”
“Trong vòng ba tháng.”
“Văn phòng phải vận hành được bước đầu.”
“Rõ.”
Trở về văn phòng.
Tôi nhìn bản đồ thành phố quen thuộc mà xa lạ trên màn hình máy tính.
Tần Xuyên.
Liễu Đình Đình.
Mẹ chồng cũ.
Tôi.
Sắp trở về rồi.
Lần trở về này.
Tôi không còn là Thẩm Vy bị đuổi khỏi nhà khi sắp sinh.
Không còn là người phụ nữ trắng tay năm ấy.
Công tác chuẩn bị được triển khai gấp rút.
Tôi dẫn theo một nhóm nhỏ do tổng công ty cử xuống.
Đến địa phương trước.
Tìm địa điểm.
Trang trí văn phòng.
Tuyển dụng nhân sự.
Chạy đủ loại thủ tục.
Xây dựng mạng lưới hợp tác tại địa phương…
Trăm công nghìn việc.
Bận đến mức chân không chạm đất.
Nhưng tôi tràn đầy nhiệt huyết.
Mỗi khi giải quyết được một vấn đề.
Mỗi khi đạt được một ý định hợp tác.
Chaporia
Bình Luận (0)