Vội vàng nói.
“Vy Vy!”
“Con nhìn mặt mũi An An mà cứu nó đi!”
“An An không thể có một người ba ngồi tù được!”
Ha.
Tôi gần như bật cười.
“Ba của An An?”
Tôi lặp lại một lần.
Giọng lạnh như băng.
“Bà cụ.”
“Có phải bà quên rồi không?”
“Năm năm trước.”
“Chính con trai bà.”
“Vào lúc tôi mang thai chín tháng.”
“Ép tôi ký đơn ly hôn.”
“Đuổi hai mẹ con tôi ra khỏi nhà như vứt rác.”
“Trên bản thỏa thuận viết rất rõ.”
“Quyền nuôi con thuộc về anh ta.”
“Mặc dù từ đầu đến cuối tôi chưa từng thừa nhận điều khoản đó.”
“Nhưng ít nhất về mặt pháp lý.”
“Khoảnh khắc ấy.”
“Anh ta đã không muốn làm người cha này nữa.”
“Bây giờ.”
“Anh ta gặp chuyện.”
“Bà mới nhớ ra anh ta là ba của An An sao?”
Mẹ chồng cũ bị tôi chặn họng.
Một câu cũng không nói nổi.
Chỉ biết ngồi đó khóc.
Nước mắt nước mũi giàn giụa.
Nhưng trong lòng tôi.
Không hề có lấy một chút thương hại.
Năm năm trước.
Khi tôi ôm bụng bầu bị đuổi khỏi căn nhà đó.
Cũng chẳng có ai từng thương hại tôi.
Tần Xuyên đột nhiên ngẩng phắt đầu lên.
Hai mắt đỏ ngầu.
Anh ta nhìn tôi chòng chọc.
Giống như ngọn lửa giận dữ bị đè nén suốt nhiều năm cuối cùng cũng bùng nổ.
“Thẩm Vy! Đủ rồi!”
“Đúng!”
“Trước đây là tôi có lỗi với em!”
“Nhưng mẹ tôi đã quỳ xuống cầu xin em rồi!”
“Em còn muốn thế nào nữa?”
“Có phải nhất định phải nhìn tôi ch/ế/t thì em mới vừa lòng không?”
“Nhìn anh ch/ế/t?”
Tôi bước lên một bước.
Tiếng giày cao gót gõ xuống nền đá cẩm thạch vang lên thanh thúy.
Âm thanh vọng lại trong căn phòng tiếp khách rộng lớn.
“Tần Xuyên.”
“Anh nên hiểu cho rõ.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
Từng chữ một.
“Chính anh.”
“Vào lúc tôi cần một chỗ dựa nhất.”
“Đã đâm tôi một nhát dao.”
“Chính các người.”
“Vào lúc tôi mang trong bụng cốt nhục nhà họ Tần.”
“Đã đuổi tôi ra khỏi nhà.”
“Một đồng cũng không muốn cho thêm.”
“Ngay cả đứa bé cũng muốn cướp đi.”
“Bây giờ.”
“Anh tự làm tự chịu.”
“Phạm chuyện rồi.”
“Sắp ngồi tù rồi.”
“Lại chạy tới cầu xin tôi cứu anh?”
“Dựa vào đâu?”
“Dựa vào việc mặt anh đủ dày?”
“Hay dựa vào việc anh đặc biệt không phải con người?”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng mỗi một chữ.
Đều giống như chiếc đinh phủ đầy băng lạnh.
Nện thẳng vào người anh ta.
Tần Xuyên bị tôi mắng đến mặt trắng bệch.
Toàn thân run rẩy.
Ngón tay chỉ thẳng vào tôi.
“Em… em…”
“Tôi làm sao?”
Tôi cười lạnh.
“Tần Xuyên.”
“Cất cái vẻ mặt đó của anh đi.
”
“Tôi không còn là Thẩm Vy của năm năm trước.”
“Người để các người muốn vò tròn bóp méo thế nào cũng được.”
“Nước mắt của các người.”
“Lời cầu xin của các người.”
“Ở chỗ tôi.”
“Không đáng một xu.”
Mẹ chồng cũ đột nhiên ngừng khóc.
Giống như đã hạ quyết tâm nào đó.
Bà ta run rẩy đứng dậy.
Lấy từ trong chiếc túi vải bạc màu ra một món đồ.
Hai tay nâng đến trước mặt tôi.
Đó là một chiếc hộp trang sức bọc nhung màu đỏ rất cũ.
Các góc đã sờn đến mức xù lông.
“Vy Vy…”
Giọng bà ta run dữ dội.
Mang theo cảm giác tuyệt vọng như đánh cược lần cuối.
“Chuyện năm đó…”
“Không phải như con nghĩ đâu.”
“Tần Xuyên nó…”
“Nó có nỗi khổ riêng.”
“Nó không cố ý muốn ly hôn với con.”
Ánh mắt tôi dừng trên chiếc hộp.
Không nhúc nhích.
“Con nhìn cái này đi.”
“Nhìn xong con sẽ hiểu.”
Mẹ chồng cũ mở hộp ra.
Bên trong không phải vàng bạc châu báu.
Chỉ có một tờ giấy đã ố vàng được gấp lại.
Và một tờ siêu âm đen trắng nhỏ xíu.
Tôi khẽ nhíu mày.
Khi nhìn thấy chiếc hộp cùng những thứ bên trong.
Sắc mặt Tần Xuyên lập tức trắng bệch.
Anh ta lao tới muốn cướp.
“Mẹ!”
“Mẹ làm gì vậy?”
“Đừng cho cô ấy xem!”
Nhưng mẹ chồng cũ đột nhiên như có thêm sức lực.
Bà ta ôm chặt chiếc hộp.
Đẩy anh ta ra.
Rồi nhét mạnh tờ giấy vào tay tôi.
“Con xem đi!”
“Xem đi!”
“Đây là báo cáo khám sức khỏe của Tần Xuyên!”
“Là của năm năm trước!”
Tôi nhận lấy tờ giấy.
Mở ra.
Đó là bản sao báo cáo khám sức khỏe của Bệnh viện Nhân dân thành phố.
Họ tên: Tần Xuyên.
Ngày khám.
Vừa đúng vào nửa tháng trước khi chúng tôi ly hôn.
Ánh mắt tôi lướt nhanh qua các mục thông thường.
Cuối cùng dừng lại ở phần:
“Chẩn đoán và kiến nghị.”
Ở đó có một dòng chữ viết tay bằng bút máy.
Không quá đẹp.
Nhưng rất rõ ràng.
【Nghi ngờ phình động mạch xoang động mạch chủ tim, kiến nghị nhập viện ngay để kiểm tra xác nhận. Khi cần thiết phải tiến hành phẫu thuật điều trị. Tiên lượng chưa xác định, có nguy cơ vỡ đột ngột.】
Bên dưới báo cáo.
Còn có một dòng chữ nhỏ hơn.
Dường như được thêm vào sau này.
【Bệnh nhân đã được thông báo tình trạng bệnh, yêu cầu tạm thời không thông báo cho người nhà.】
Ngón tay tôi siết chặt tờ giấy.
Mé giấy xuất hiện những nếp nhăn.
Phình động mạch xoang động mạch chủ tim.
Tôi không hiểu nhiều về y học.
Nhưng những từ như:
“Phình động mạch.”
“Nguy cơ vỡ đột ngột.”
“Tiên lượng chưa xác định.”
Khi ghép lại với nhau.
Tôi vẫn hiểu được đại khái ý nghĩa.
Một căn bệnh tim rất nghiêm trọng.
Có thể ch/ế/t bất cứ lúc nào.
Tôi ngẩng đầu.
Chaporia
Bình Luận (0)