20px

Nhìn về phía Tần Xuyên.

Anh ta như bị rút cạn toàn bộ sức lực.

Ngã phịch xuống ghế sofa.

Hai tay ôm đầu.

Vai sụp xuống.

Tiếng khóc của mẹ chồng cũ lại vang lên.

Lần này là những tiếng nức nở bị đè nén đến tuyệt vọng.

“Hôm đó…”

“Hôm đó nó cầm báo cáo về nhà.”

“Mặt xám như tro.”

“Bác sĩ nói căn bệnh này…”

“Không biết ngày nào sẽ xảy ra chuyện…”

“Tiền phẫu thuật cần rất nhiều.”

“Tỷ lệ thành công cũng không phải một trăm phần trăm…”

“Nó sợ liên lụy đến con.”

“Càng sợ một ngày nào đó nó thật sự xảy ra chuyện.”

“Con phải một mình nuôi con nhỏ.”

“Sẽ càng khổ hơn…”

“Liễu Đình Đình là người xuất hiện sau đó!”

“Ban đầu Tần Xuyên không muốn để ý tới cô ta.”

“Là cô ta mặt dày bám lấy nó!”

“Chuyện ly hôn…”

“Ban đầu Tần Xuyên cũng không đồng ý.”

“Là tôi…”

“Là tôi già hồ đồ rồi…”

Bà ta vừa khóc vừa đấm liên tục vào ngực mình.

Khóc đến mức gần như không thở nổi.

Căn phòng tiếp khách chìm vào im lặng.

Tôi đứng đó.

Cầm tờ báo cáo đã ngả vàng trong tay.

Trong lòng không còn sự phẫn nộ dữ dội như trước.

Nhưng cũng không xuất hiện sự cảm động mà họ mong đợi.

Bởi vì tôi biết rất rõ.

Dù năm đó anh ta thật sự mắc bệnh.

Dù năm đó anh ta thật sự muốn bảo vệ tôi.

Thì kết quả cuối cùng.

Vẫn là anh ta đã chọn cách tổn thương tôi.

Đã chọn đẩy tôi và đứa con trong bụng ra khỏi cuộc đời mình.

Có những nỗi khổ.

Có thể giải thích nguyên nhân.

Nhưng không thể xóa đi những tổn thương đã xảy ra.

“Nhìn nó ngày nào cũng sầu não như vậy.”

“Tôi sợ nó thật sự có chuyện gì bất trắc.”

“Nhà họ Tần chúng tôi sẽ tuyệt tự mất…”

“Lúc đó Liễu Đình Đình nói cô ta mang thai con của nó.”

“Nói là con trai…”

“Tôi…”

“Tôi bị ma xui quỷ khiến rồi!”

“Tôi ép nó!”

“Tôi lấy cái ch/ế/t ra ép nó!”

“Bắt nó phải nhanh chóng ly hôn với con.”

“Rước Liễu Đình Đình vào cửa.”

“Ít nhất cũng phải để nhà họ Tần còn người nối dõi…”

“Bản thỏa thuận ly hôn là tôi tìm người soạn.”

“Nhà cửa với tiền bạc cũng là tôi ép nó chia như vậy…”

“Tôi nghĩ con còn trẻ.”

“Lại không có con cái vướng bận.”

“Sau này cũng dễ tái giá hơn…”

“Tôi không biết lúc đó con cũng…”

“Cũng không biết sau này con sinh ra An An…”

“Tôi tưởng con đã bỏ đứa bé rồi…”

“Tôi thật sự không biết…”

“Tôi thật sự không biết mà…”

Mẹ chồng cũ khóc đến nghẹn ngào.

“Tần Xuyên ký xong đơn ly hôn.”

“Về nhà liền nhốt mình trong phòng.”

“Ba ngày không ăn không uống…”

“Sau đó Liễu Đình Đình vào cửa.”

“Sinh cho nhà họ Tần một đứa cháu trai.”

“Lúc đầu tôi còn rất vui.

“Nhưng người phụ nữ đó…”

“Căn bản không phải kiểu người biết sống qua ngày.”

“Trong mắt chỉ có tiền.”

“Suốt ngày sai khiến tôi.”

“Đối với Tần Xuyên cũng chẳng có sắc mặt tốt đẹp gì.”

“Căn bệnh này của nó.”

“Vẫn luôn giấu kín.”

“Cũng không có tiền chữa trị đàng hoàng.”

“Kéo dài đến tận bây giờ.”

“Bác sĩ nói còn phiền phức hơn trước…”

“Công việc mất rồi.”

“Gia đình cũng sắp tan rồi…”

“Tôi rốt cuộc đã tạo nghiệt gì thế này chứ…”

Trong phòng tiếp khách.

Chỉ còn tiếng khóc khàn đặc của mẹ chồng cũ.

Và tiếng thở dốc bị đè nén như thú dữ của Tần Xuyên.

Tôi cầm tờ giấy mỏng nhẹ ấy trong tay.

Nhưng nó lại nặng tựa ngàn cân.

Đứng yên tại chỗ.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ.

Hắt xuống nền nhà những vệt sáng rực rỡ.

Yên tĩnh thật.

Yên tĩnh đến mức tôi có thể nghe rõ tiếng tim mình đập.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Ổn định.

Mạnh mẽ.

Chương 7

Hóa ra là như vậy.

Một câu chuyện “vì muốn tốt cho em” vừa cũ kỹ vừa đầy máu chó.

Mắc bệnh nan y.

Sợ liên lụy đến vợ.

Cho nên dùng cách tàn nhẫn nhất để ép cô ấy rời đi.

Một người mẹ ngu muội.

Vì cái gọi là “nối dõi tông đường”.

Mà đổ thêm dầu vào lửa.

Thậm chí còn tự tay đạo diễn màn kịch cướp tài sản, cướp con.

Cảm động biết bao.

Có phải bây giờ tôi nên cảm động đến rơi nước mắt.

Sau đó tha thứ tất cả.

Xóa bỏ hiềm khích.

Mang toàn bộ tiền bạc và các mối quan hệ của mình ra.

Cứu lấy người chồng cũ “si tình” này.

Và người mẹ chồng “hồ đồ” này?

Tôi chậm rãi gấp lại tờ báo cáo khám bệnh.

Cùng với tờ siêu âm đen trắng nhỏ xíu kia.

Bên trên ghi rõ:

“Thai sớm khoảng sáu tuần.”

Nhìn ngày tháng.

Đó hẳn là lần tôi vừa mới mang thai.

Tần Xuyên lén đi cùng tôi đến bệnh viện kiểm tra rồi giữ lại.

Tôi đặt cả hai thứ vào trong hộp.

Sau đó.

Nhẹ nhàng trả chiếc hộp lại cho mẹ chồng cũ.

“Nói xong chưa?”

Tôi hỏi.

Giọng bình tĩnh đến mức không gợn một tia sóng.

Tiếng khóc của mẹ chồng cũ như bị nghẹn lại.

Bà ta ngẩng gương mặt đầy nước mắt lên.

Khó tin nhìn tôi.

Dường như không hiểu vì sao tôi lại có phản ứng như vậy.

Tần Xuyên cũng ngẩng đầu.

Trong đôi mắt đỏ hoe ấy.

Có một tia hy vọng rất nhỏ.

Nhỏ đến mức chính anh ta có lẽ cũng không nhận ra.

Anh ta đang mong đợi điều gì?

Mong tôi lao tới ôm lấy anh ta rồi nói:

“Tôi không trách anh.”

Hay mong tôi lập tức nói:

“Đừng sợ, tôi sẽ giúp anh.”

“Nỗi khổ riêng.”

Tôi chậm rãi lặp lại ba chữ ấy.

Như đang nếm thử một thứ gì đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...