“Đúng là một nỗi khổ riêng thật hay.”
“Tần Xuyên.”
“Anh phát hiện mình mắc bệnh nặng.”
“Sợ liên lụy đến tôi.”
“Cho nên lựa chọn dùng cách sỉ nhục tôi.”
“Chà đạp tôi.”
“Đá tôi ra khỏi cuộc đời anh vào lúc tôi yếu đuối nhất.”
“Để ‘vì muốn tốt cho tôi’ sao?”
“Mẹ anh.”
“Vì muốn giữ lại cái gọi là huyết mạch.”
“Ép anh ly hôn.”
“Cùng người ngoài cướp đi tài sản vốn thuộc về tôi và con gái tôi.”
“Cũng cho rằng như vậy là vì ‘tốt cho gia đình’ sao?”
Tôi bước lên một bước.
Từ trên cao nhìn xuống Tần Xuyên đang ngồi sụp trên ghế sofa.
“Các người đã từng hỏi tôi chưa?”
“Tôi muốn loại ‘tốt’ nào?”
“Là cái kiểu tốt khi tôi mang thai chín tháng.”
“Bị chồng và mẹ chồng ép ký vào bản thỏa thuận ly hôn bất công.”
“Sau đó bị đuổi khỏi nhà như chó mất chủ sao?”
“Là cái kiểu tốt khi tôi nằm trên bàn sinh.”
“Đau đến sống dở ch/ế/t dở.”
“Bên cạnh không có nổi một người ký giấy phẫu thuật.”
“Chỉ có thể tự mình nghiến răng chịu đựng sao?”
“Là cái kiểu tốt khi vừa ở cữ.”
“Đã phải tính đường mưu sinh.”
“Ôm con chen chúc trong căn phòng thuê chật hẹp.”
“Vừa thay tã.”
“Vừa cặm cụi đọc sách chuyên ngành sao?”
“Hay là cái kiểu tốt khi suốt hơn hai năm.”
“Tôi không dám về nhà.”
“Mỗi lần nhìn thấy con gái khóc trong video.”
“Gọi mẹ, đòi mẹ.”
“Mà tôi chỉ có thể cắn răng tắt máy?”
Giọng tôi từng chút một nâng cao.
Đến cuối cùng.
Đã mang theo những mũi băng lạnh bị đè nén suốt năm năm.
Sắc nhọn.
Lạnh buốt.
“Dựa vào đâu?!”
Tôi nhìn chằm chằm Tần Xuyên.
Rồi nhìn mẹ anh ta.
“Dựa vào đâu mà các người tự ý quyết định thay tôi?”
“Dựa vào đâu mà dùng sự tự cho là đúng của mình để hủy hoại cuộc đời tôi.”
“Rồi còn mong tôi cảm động đến rơi nước mắt?”
“Nỗi khổ riêng?”
Tôi khẽ nhếch môi.
Nở một nụ cười không có lấy chút nhiệt độ.
“Nỗi khổ riêng của các người lớn hơn trời.”
“Lớn hơn đất.”
“Cho nên mọi chuyện khốn nạn các người làm đều có thể được tha thứ.”
“Đều có thể được thông cảm.”
“Đúng không?”
“Vậy những đau khổ tôi phải chịu?”
“Những giọt nước mắt tôi đã rơi?”
“Và từng ngày từng ngày suốt năm năm qua.”
“Tôi và con gái tôi đã gắng gượng vượt qua.”
“Thì tính là gì?”
“Đáng đời sao?!”
Sắc mặt Tần Xuyên.
Từ trắng bệch.
Dần biến thành màu tro tàn.
Anh ta há miệng.
Muốn nói điều gì đó.
Nhưng không thốt nổi một chữ.
Chỉ chán nản cúi đầu xuống.
Hai vai run lên dữ dội.
Mẹ chồng cũ lại bật khóc.
Lần này là khóc thật sự.
Khóc đến xé lòng.
Vừa khóc vừa tự tát vào mặt mình.
“Là tôi hồ đồ!”
“Là tôi già rồi mà còn hồ đồ!”
“Tôi không phải con người!”
“Tôi hại con!”
“Tôi hại cả An An!”
“Vy Vy!”
“Con mắng tôi đi!”
“Đánh tôi đi!”
Tôi không để ý đến bà ta.
Mà nhìn về phía Tần Xuyên.
“Còn anh nữa.”
“Tần Xuyên.”
Giọng tôi lạnh xuống.
“Mẹ anh nói ban đầu anh không đồng ý ly hôn.”
“Nói anh bị ép.”
“Được.”
“Coi như chuyện đó là thật.”
“Vậy còn Liễu Đình Đình?”
“Người phụ nữ mang thai con anh khi anh còn chưa ly hôn với tôi.”
“Cũng là do mẹ anh ép anh ngủ với cô ta sao?”
“Hay chuyện anh vi phạm quy định trong công việc.”
“Tự đẩy mình đến nguy cơ ngồi tù.”
“Cũng là do mẹ anh ép?”
Toàn thân Tần Xuyên run mạnh.
Anh ta đột ngột ngẩng đầu.
Trong mắt đầy vẻ hoảng loạn và chật vật.
“Tôi…”
“Anh không vô tội đến thế đâu.”
Tôi cắt ngang lời anh ta.
Giọng điệu dứt khoát.
“Bệnh tật là anh xui xẻo.”
“Nhưng mẹ anh ép anh.”
“Anh lựa chọn thỏa hiệp.”
“Liễu Đình Đình quyến rũ anh.”
“Anh lựa chọn mắc câu.”
“Công việc không thuận lợi.”
“Anh lựa chọn động tâm tư lệch lạc.”
“Mỗi một bước.”
“Anh đều có quyền lựa chọn.”
“Nhưng lần nào.”
“Anh cũng chọn con đường dễ dàng nhất.”
“Đồng thời cũng tệ hại nhất.”
“Cho nên đừng đem tất cả đổ lên đầu hai chữ ‘nỗi khổ riêng’ hay ‘bị ép buộc’.”
“Tần Xuyên.”
“Ít nhất.”
“Anh phải chịu trách nhiệm cho một nửa sự ngu ngốc và hèn nhát của chính mình.”
Trong phòng tiếp khách.
Yên lặng như cõi ch/ế/t.
Chỉ còn tiếng nức nở đứt quãng của mẹ chồng cũ.
Tôi nhìn hai người họ.
Người mẹ và người con trai.
Từng là những người thân thiết nhất của tôi.
Sau đó lại trở thành những người gây cho tôi tổn thương sâu sắc nhất.
Lúc này.
Bọn họ giống như hai con chó rơi xuống nước.
Bị lột sạch mọi lớp ngụy trang.
Nằm co quắp trong bùn lầy.
Đáng thương sao?
Có lẽ vậy.
Nhưng trái tim tôi.
Đã cứng như đá.
Không thể ủ ấm lại được nữa.
“Các người đã nói xong nỗi khổ riêng của mình rồi.”
Tôi chỉnh lại cổ tay áo vest.
Động tác tao nhã.
Bình thản.
“Bây giờ.”
“Đến lượt tôi đưa ra điều kiện.”
Hai người đồng thời ngẩng đầu.
Ngơ ngác nhìn tôi.
“Thứ nhất.”
Tôi giơ một ngón tay.
“Bản thỏa thuận ly hôn năm đó.”
“Những điều khoản liên quan đến phân chia tài sản và quyền nuôi con.”
“Bị hủy bỏ.”
“Căn nhà.”
“Khoản tiền tiết kiệm.”
“Những gì thuộc về tôi và An An.”
“Một đồng cũng không được thiếu.”
“Tôi sẽ để luật sư của mình soạn lại một bản thỏa thuận mới.”
“Các người ký tên.”
“Thứ hai.”
Tôi giơ ngón tay thứ hai.
Chaporia
Bình Luận (0)