“Bảo Bảo mới không phải nha đầu hoang! Bảo Bảo là công chúa thật! Hoàng đế cha cha, người không thể vì một mụ đàn bà xấu xa mà đánh Bảo Bảo!”
Tiêu Cảnh Hành cười gằn một tiếng, vỗ vỗ tay.
Cấm quân ngoài cửa lập tức dạt sang hai bên.
Một thiếu nữ mặc áo vải thô, nhưng khó che lấp được dung mạo thanh tú, dưới sự dìu đỡ của ma ma chậm rãi bước vào phòng giam.
Thiếu nữ hai mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Tiêu Bảo Châu trong góc tường.
“Đồ ăn cắp nhà ngươi! Ăn trộm khóa trường mệnh của ta, còn dám mạo danh huyết mạch hoàng gia!”
Chương 6
Tiêu Bảo Châu sững sờ một giây, sau đó lăn lộn điên cuồng trên mặt đất.
“Bảo Bảo không quen ả! Bảo Bảo mới là công chúa thật! Thái tử ca ca, huynh mau bắt con nhãi lừa đảo này lại! Ả muốn cướp đồ của Bảo Bảo!”
Tiêu Thừa Diệp lúc này đã là đâm lao phải theo lao.
Tìm lại được công chúa thật lưu lạc chốn dân gian, là bước cờ lớn mà hắn dày công mưu tính để củng cố vị trí Trữ quân.
Nếu như bị chứng thực là tìm về một kẻ giả mạo, tội khi quân đủ để khiến hắn vạn kiếp bất phục.
Hắn chồm dậy từ dưới đất, chỉ vào thiếu nữ kia quát mắng.
“Tên cuồng đồ to gan! Lại dám đến Thận Hình Ty mạo nhận hoàng tự! Người đâu, bắt con tiện dân này lại cho Cô!”
Mấy tên thị vệ Đông Cung vừa định ra tay.
Tiêu Cảnh Hành lạnh lùng quét mắt nhìn bọn họ một cái.
“Kẻ nào dám động vào nàng ấy.”
Bốn chữ nhẹ bẫng, lại tựa ngàn cân.
Bọn thị vệ sợ hãi lập tức quỳ rạp xuống đất, thở cũng không dám thở mạnh.
Ta cuộn mình trong lòng Tiêu Cảnh Hành, cảm thấy tư thế này hơi cấn cổ, thế là chậm rì rì điều chỉnh lại góc độ, vươn tay giật lấy chuỗi ngọc trai rủ xuống từ mũ miện của hắn, cầm trong tay thong thả vuốt ve.
Tiêu Cảnh Hành cực kỳ tự nhiên hơi cúi đầu xuống, phối hợp với động tác của ta, chỉ sợ ta giật đến mỏi tay.
Tiêu Thừa Diệp chứng kiến cảnh này, trong mắt xẹt qua tia ghen ghét và hoảng sợ tột độ.
“Phụ hoàng minh giám!”
Tiêu Thừa Diệp dập đầu ầm ầm.
“Bảo Châu muội muội là do nhi thần đích thân xác minh thân phận, trên người muội ấy có tã lót do tự tay mẫu hậu năm xưa khâu vá, còn có khóa trường mệnh đặc chế của hoàng gia. Ả tiện dân này rõ ràng là chịu sự xúi giục của kẻ khác, cố ý đến đây để đánh lừa dư luận!”
Thiếu nữ kia nghe thấy lời này, lập tức rút từ trong ngực áo ra một mảnh vải cũ kỹ.
“Đây là mảnh vải ta liều mạng giật lại được khi ả cướp tã lót của ta!”
Thiếu nữ nói từng chữ như khóc ra máu, chỉ vào Tiêu Bảo Châu trên mặt đất.
“Khi Thái tử điện hạ dán cáo thị tìm người ở trấn trên, khóa trường mệnh vẽ trên đó không sai biệt một li so với cái ta đeo từ nhỏ, ta vốn định đến khách điếm nhận người thân, lại không ngờ bị ả ác nữ cùng thôn này nghe lén được!”
Thiếu nữ càng nói càng hận, nước mắt tuôn rơi.
“Chính ả đã nhân lúc ta không phòng bị, không chỉ trộm khóa trường mệnh và tã lót của ta, mà còn đẩy ta xuống vách núi!”
Tiêu Bảo Châu sợ hãi liên tục lùi về sau, ánh mắt điên cuồng trốn tránh.
“Ngươi, ngươi nói bậy! Bảo Bảo nghe không hiểu ngươi đang nói gì!”
“Trời cao có mắt!”
Thiếu nữ “bịch” một tiếng quỳ xuống trước mặt Tiêu Cảnh Hành, dập đầu một cái thật mạnh.
“Dân nữ mạng lớn chưa tuyệt, khi rơi xuống vách núi bị dây leo quấn lấy, may mắn được thương đội qua đường cứu mạng. Dân nữ tự biết Thái tử đã bị tín vật của ả độc phụ này che mắt, mạo muội lên kinh chỉ có con đường chết, liền dọc đường ăn xin đi về hướng Giang Nam, liều chết chặn xe ngựa của Ngự giá, lúc này mới có thể đem sự thật tấu lên bệ hạ!”
Nói đến đây, thiếu nữ phẫn nộ quay sang trừng mắt nhìn Tiêu Bảo Châu.
“Ngày ngươi ra tay ăn trộm, đã bị Đại Hoàng nhà ta cắn bị thương ở bắp chân trái, vết răng chó đó, ngươi đừng nói là bớt của hoàng gia đấy nhé!”
Tiêu Bảo Châu vô thức rụt chân trái lại một cái.
Ta ngáp một cái thật dài, thong thả tiếp lời.
“Có phải bị chó cắn hay không… lột quần ra xem… chẳng phải sẽ biết sao.”
Tiêu Bảo Châu hét toáng lên.
“Không được cởi quần của Bảo Bảo! Bảo Bảo là kim chi ngọc diệp! Lũ người xấu các người hùa nhau lại ức hiếp Bảo Bảo!”
Chaporia
Bình Luận (0)