Tiêu Cảnh Hành ngay cả xem cũng không thèm xem, trực tiếp sai người vứt hết đống tấu chương đó vào chậu than củi.
Có mấy lão thần quỳ lạy ngoài điện Thái Hòa liều mạng can gián, Tiêu Cảnh Hành thẳng tay hạ lệnh thưởng cho mỗi người hai mươi đình trượng, đánh cho bọn họ nửa tháng trời không xuống nổi giường.
Từ đó về sau, không một ai dám ho he nửa lời.
Hậu cung rộng lớn nhường ấy, ngoại trừ Hoàng hậu gõ mõ niệm kinh chẳng màng thế sự quanh năm ở điện Bảo Hoa, phút chốc trở nên trống trải lạ thường.
Ta chẳng cần phải khoác thêm lớp áo choàng cung nữ nào nữa, ngày ngày không cần phải lén lút như kẻ trộm leo lên cây trong Ngự hoa viên để ngủ.
Hiện giờ, toàn bộ cây cối trong hoàng cung này đều là giường của ta.
Mùa xuân, ta nằm bò trên cây đào, cánh hoa rơi lả tả phủ kín cả người.
Mùa hè, ta vắt vẻo trên nhánh của cây đa cổ thụ trăm tuổi, tận hưởng cơn gió lùa qua mát rượi mát rượi.
Việc đầu tiên mỗi ngày của Tiêu Cảnh Hành sau khi hạ triều, chính là mang theo Phúc Hải, chạy khắp hậu cung để tìm ta.
Buổi trưa hôm ấy, ta đang treo ngược lủng lẳng trên cây hoa quế mới trồng, chậm rì rì nhấm nháp miếng bánh phù dung trong tay.
Tiêu Cảnh Hành mặc thường phục màu vàng rực rỡ, đứng dưới gốc cây, ngửa đầu nhìn ta, trong mắt ngập tràn sự bất đắc dĩ và cưng chiều.
“Kiều Kiều, xuống đây, trời vừa mưa xong, vỏ cây trơn trượt, cẩn thận kẻo ngã.”
Ta ngáp một cái, nhét nốt nửa miếng bánh còn lại vào miệng.
“Không muốn… vỏ của cái cây này rất mềm, nằm sấp sướng lắm, nếu ngài nhớ ta, thì tự mình trèo lên đây đi.”
Phúc Hải sợ đến mức mặt mũi trắng bệch, vừa định cất lời quở trách ta không hiểu quy củ.
Lại thấy Tiêu Cảnh Hành thật sự xắn gấu long bào lên, luống cuống tay chân trèo lên gốc cây hoa quế đó.
Hắn đường đường là quân vương của một nước, cứ thế vô tư ngồi vững trên thân cây thô to, vươn tay ôm trọn ta vào lòng.
“Nàng đó, thật sự là trẫm kiếp trước nợ nàng rồi.”
Hắn dùng đầu ngón tay lau đi mẩu vụn bánh trên khóe miệng ta.
Ta thong thả tựa vào vòm ngực rắn chắc của hắn, lắng nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ đang đập.
“Tiêu Cảnh Hành.” Hiếm khi ta gọi thẳng tên đầy đủ của hắn.
“Hửm?”
“Tại sao ngài lại đối xử tốt với ta như vậy?” Ta chậm rì rì hỏi.
“Ta lười biếng như vậy, không giúp ngài quản lý hậu cung, lại không sinh con cho ngài, ngay cả nói chuyện cũng không buồn hé miệng.”
Tiêu Cảnh Hành khẽ bật cười một tiếng.
Hắn tì cằm lên đỉnh đầu ta, giọng nói trầm thấp và đong đầy ôn nhu.
“Trẫm năm tuổi bắt đầu học đế vương tâm thuật, mười tuổi ra chiến trường giết địch, đạp lên hài cốt của vô số người mới ngồi lên được vị trí này.”
“Con người trong cái hoàng cung này, ánh mắt của bất kỳ kẻ nào khi nhìn trẫm, cũng đều viết đầy sự toan tính và lòng tham.”
“Chỉ có nàng.”
Hắn siết chặt cánh tay đang ôm lấy ta.
“Chỉ có nàng nhìn trẫm, trong mắt chỉ có cơn buồn ngủ.”
“Trẫm ở trong cái hoàng cung lạnh lẽo này, chỉ có nhìn thấy dáng vẻ nàng ngủ say không chút lo âu, mới cảm thấy nhân gian này vẫn còn sót lại một tia sinh khí của người sống.”
Nghe những lời hắn nói, quả tim vốn dĩ luôn đập cực kỳ chậm chạp của ta, dường như đã lỡ mất một nhịp.
Loài lười chúng ta tuy phản ứng chậm, động tác chậm, não bộ cũng chậm nốt.
Nhưng hễ chúng ta đã nhận định một cái cây nào, thì chính là cả một đời.
Ta chậm rì rì xoay người lại, vươn đôi tay, giống hệt như ôm thân cây, gắt gao ôm chặt lấy cổ hắn.
Vùi sâu khuôn mặt vào hõm cổ ấm áp của hắn.
“Tiêu Cảnh Hành…”
“Trẫm đây.”
“Ngài phải… tiếp tục trồng cây cho ta đó nha, trồng thật nhiều thật nhiều… những cây ngủ ngon ấy.”
– Hoàn –
Chaporia
Bình Luận (0)