Lục Cảnh Thâm nhìn tôi.
Khóe môi khẽ cong lên.
“Ngẩn người gì vậy?”
Tôi bật cười.
“Không có.”
Anh mở cửa xe.
“Về thôi.”
Tôi gật đầu.
Xe lăn bánh giữa màn mưa.
Bên trong xe rất yên tĩnh.
Không ai nói gì.
Nhưng lại khiến người ta cảm thấy thoải mái.
Không cần cố tìm chủ đề.
Không cần suy đoán tâm trạng đối phương.
Cũng không cần lo mình nói sai điều gì.
Đến khi xe dừng trước khu căn hộ.
Tôi chuẩn bị xuống xe.
Lục Cảnh Thâm bỗng lên tiếng.
“Tô Nhiên.”
Tôi quay đầu.
Anh nhìn ra ngoài cửa kính.
Giọng nói rất nhẹ.
“Chúc mừng em.”
Tôi ngẩn người.
“Chúc mừng gì?”
Lục Cảnh Thâm cười.
“Chúc mừng em quay lại làm chính mình.”
Khoảnh khắc ấy.
Trong lòng tôi như có thứ gì đó khẽ rung lên.
Suốt bảy năm.
Tôi là vợ của Trần Hạo.
Là quản lý cấp cao.
Là người giải quyết khủng hoảng.
Là người đứng sau hỗ trợ mọi người.
Nhưng hình như chưa từng là chính mình.
Tôi nhìn anh.
Lần đầu tiên thật lòng nói:
“Cảm ơn.”
Lục Cảnh Thâm không trả lời.
Chỉ khẽ gật đầu.
Nhưng trong đôi mắt ấy.
Lại có thứ cảm xúc rất sâu mà tôi không nhìn rõ.
Một tháng sau.
Tập đoàn Thiên Thịnh.
Phòng họp tầng tám mươi hai.
Toàn bộ lãnh đạo cấp cao đều có mặt.
Màn hình lớn đang chiếu phương án sáp nhập.
Không khí cực kỳ căng thẳng.
Một vị phó tổng cau mày.
“Rủi ro quá lớn.”
Người khác lập tức phản đối.
“Nhưng lợi nhuận cũng rất lớn.”
Hai bên tranh luận gay gắt.
Cuộc họp kéo dài suốt ba tiếng.
Vẫn chưa có kết quả.
Đúng lúc ấy.
Lục Cảnh Thâm nhìn về phía tôi.
“Tô tổng.”
“Cô nghĩ sao?”
Cả phòng lập tức yên lặng.
Tôi đứng dậy.
Đi tới màn hình.
Bắt đầu phân tích từng dữ liệu.
Từng rủi ro.
Từng phương án dự phòng.
Mười lăm phút sau.
Cả phòng hoàn toàn im lặng.
Ngay cả người phản đối gay gắt nhất cũng không tìm được sơ hở.
Tổng giám đốc gật đầu.
“Tốt.”
“Làm theo phương án của Tô tổng.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Tôi ngồi xuống.
Khẽ thở ra.
Đúng lúc ấy.
Lục Cảnh Thâm đưa cho tôi một ly nước.
“Nói hay lắm.”
Tôi bật cười.
“Cảm ơn.”
Bầu không khí giữa hai người rất tự nhiên.
Tự nhiên đến mức khiến người khác phải chú ý.
Trong góc phòng.
Có vài người âm thầm trao đổi ánh mắt.
Ai cũng nhìn ra được.
Lục Cảnh Thâm đối xử với tôi khác hẳn người khác.
Cùng lúc đó.
Thành phố A.
Trần Hạo đang ngồi trong văn phòng.
Công ty liên tiếp mất khách hàng.
Doanh thu giảm mạnh.
Áp lực từ hội đồng quản trị ngày càng lớn.
Nhưng thứ khiến anh mệt mỏi nhất.
Lại là sự trống rỗng.
Mỗi sáng thức dậy.
Không còn ai chuẩn bị bữa sáng.
Mỗi tối về nhà.
Không còn ánh đèn chờ đợi.
Thậm chí.
Không còn ai nhắc anh uống thuốc khi đau đầu.
Có những thứ khi còn tồn tại.
Người ta luôn cho là đương nhiên.
Đến khi mất đi.
Mới phát hiện quý giá thế nào.
Đúng lúc đó.
Trợ lý bước vào.
“Giám đốc Trần.”
“Có một tin.”
Trần Hạo ngẩng đầu.
Trợ lý đặt điện thoại xuống bàn.
“Người bên Thiên Thịnh gửi tới.”
“Nghe nói Tô tổng vừa hoàn thành thương vụ lớn.”
“Hiện giờ đang rất được trọng dụng.”
Trần Hạo cúi đầu nhìn.
Trên màn hình là ảnh chụp từ buổi tiệc tối.
Ánh đèn vàng rực rỡ.
Tô Nhiên mặc váy dài màu bạc.
Đứng giữa đám đông.
Tỏa sáng đến mức không thể rời mắt.
Mà bên cạnh cô.
Là Lục Cảnh Thâm.
Người đàn ông đang cúi đầu nói gì đó.
Ánh mắt dịu dàng đến rõ ràng.
Trần Hạo bỗng cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt.
“Người này là ai?”
Giọng anh khàn đặc.
Trợ lý do dự.
“Phó tổng Thiên Thịnh.”
“Lục Cảnh Thâm.”
“Cũng là bạn học đại học của chị Tô.”
Ngón tay Trần Hạo khựng lại.
Bạn học đại học.
Anh chưa từng nghe Tô Nhiên nhắc tới.
Trợ lý tiếp tục.
“Nghe nói hai người rất thân.”
“Thời đại học từng cùng nhau tham gia rất nhiều dự án.”
“Trong giới còn có người đồn…”
Anh ta ngừng lại.
Trần Hạo nhìn sang.
“Nói tiếp.”
“… đồn rằng Lục tổng từng thích chị Tô.”
Không khí lập tức đông cứng.
Trong khoảnh khắc ấy.
Trần Hạo cảm thấy máu toàn thân như ngừng chảy.
Anh nhìn chằm chằm bức ảnh.
Lần đầu tiên.
Anh thật sự cảm thấy sợ.
Không phải sợ công ty phá sản.
Không phải sợ mất chức.
Mà là sợ một ngày nào đó.
Người phụ nữ ấy sẽ đứng cạnh một người đàn ông khác.
Mỉm cười với người khác.
Yêu người khác.
Và hoàn toàn quên mất anh.
________________________________________
Ba ngày sau.
Trần Hạo lấy được địa chỉ công tác của tôi.
Anh đặt vé máy bay ngay trong đêm.
Sáng hôm sau.
Xuất hiện trước tòa nhà Thiên Thịnh.
Mười giờ.
Tôi bước ra khỏi sảnh.
Chuẩn bị tới gặp khách hàng.
Vừa ngẩng đầu.
Đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Trần Hạo.
Anh đứng dưới ánh nắng.
Chaporia
Bình Luận (0)