20px

Tôi bật cười.

“Anh cũng có công mà.”

Anh nhìn tôi.

Ánh mắt dịu dàng.

“Không.”

“Công lớn nhất là của em.”

Gió đêm khẽ thổi.

Tóc tôi bị gió cuốn bay.

Lục Cảnh Thâm rất tự nhiên đưa tay giúp tôi gạt lọn tóc ra sau tai.

Động tác rất nhẹ.

Nhưng khiến trái tim tôi khẽ run lên.

Trong một năm qua.

Anh luôn ở bên cạnh.

Không ép buộc.

Không theo đuổi ồn ào.

Chỉ âm thầm xuất hiện mỗi khi tôi cần.

Lúc tôi tăng ca.

Anh mang đồ ăn tới.

Lúc tôi sốt.

Anh thức cả đêm chăm sóc.

Lúc tôi gặp khó khăn.

Anh luôn là người đầu tiên đứng phía sau.

Không phải vì muốn tôi cảm động.

Mà bởi anh thật lòng.

Tôi biết.

Từ rất lâu rồi.

Tôi đã biết.

Chỉ là vẫn chưa đủ can đảm bước tiếp.

Lục Cảnh Thâm bỗng lên tiếng.

“Tô Nhiên.”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi.

Lần đầu tiên.

Ánh mắt nghiêm túc đến vậy.

“Từ thời đại học.”

“Anh đã thích em.”

Tôi sững người.

Dù đã đoán được.

Nhưng khi nghe chính miệng anh nói.

Vẫn không khỏi xúc động.

Lục Cảnh Thâm khẽ cười.

“Ngày em từ bỏ học bổng.”

“Anh từng tức đến mức muốn tìm Trần Hạo đánh nhau.”

Tôi bật cười.

Anh cũng cười theo.

Nhưng rất nhanh.

Nụ cười ấy trở nên dịu dàng.

“Nhưng anh nghĩ.”

“Nếu em hạnh phúc.”

“Thì anh chấp nhận.”

“Đáng tiếc.”

“Người đó lại không biết trân trọng.”

Không khí bỗng yên lặng.

Lục Cảnh Thâm hít sâu một hơi.

Rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhung màu xanh.

Trái tim tôi chợt đập mạnh.

Anh quỳ xuống.

Giữa ánh đèn rực rỡ của thành phố.

Giữa vô vàn vì sao.

Giữa những năm tháng đã bỏ lỡ.

Anh nhìn tôi.

Đôi mắt đỏ lên.

“Tô Nhiên.”

“Anh không hứa sẽ yêu em hơn bất kỳ ai.”

“Vì anh không biết người khác yêu em thế nào.”

“Nhưng anh có thể hứa.”

“Em sẽ không bao giờ phải đứng dưới mưa một mình nữa.”

Nước mắt tôi lập tức trào ra.

Anh nghẹn giọng.

Tiếp tục nói.

“Anh không cần em lập tức yêu anh.”

“Anh chỉ muốn phần đời còn lại.”

“Có cơ hội ở bên cạnh em.”

“Tô Nhiên.”

“Em đồng ý gả cho anh không?”

Gió đêm thổi qua.

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Người đã chờ đợi mình hơn tám năm.

Người chưa từng đòi hỏi điều gì.

Người luôn dịu dàng như vậy.

Rất lâu sau.

Tôi bật khóc.

Rồi gật đầu.

“Em đồng ý.”

Khoảnh khắc ấy.

Tiếng pháo hoa bỗng vang lên.

Nở rộ trên bầu trời đêm.

Lục Cảnh Thâm đứng dậy.

Đeo nhẫn lên tay tôi.

Sau đó nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng.

Giống như đang ôm một bảo vật quý giá nhất thế gian.

Cùng lúc đó.

Bên kia đường.

Một chiếc xe màu đen lặng lẽ đỗ dưới bóng cây.

Trần Hạo ngồi trong xe.

Nhìn tất cả từ đầu đến cuối.

Không ai biết anh đến từ khi nào.

Cũng không ai biết anh đã đứng đó bao lâu.

Một năm qua.

Công ty của anh bị hội đồng quản trị thu hồi quyền điều hành.

Lâm Duyệt bị sa thải.

Không công ty nào trong ngành muốn tuyển dụng cô ta nữa.

Còn anh.

Cuối cùng cũng ký đơn ly hôn.

Trao cho Tô Nhiên sự tự do cô xứng đáng có.

Có người hỏi anh.

Có hối hận không?

Đương nhiên hối hận.

Hối hận đến phát điên.

Nhưng có những sai lầm.

Không phải chỉ cần biết hối hận là có thể sửa chữa.

Anh nhìn chiếc nhẫn trên tay tôi.

Nhìn nụ cười rạng rỡ ấy.

Bỗng nhớ tới ngày kết hôn năm đó.

Tô Nhiên cũng từng cười như vậy.

Chỉ là sau này.

Chính anh đã làm nụ cười ấy biến mất.

May mắn thay.

Cuối cùng.

Lại có người tìm được nó.

Khóe mắt Trần Hạo đỏ lên.

Nhưng lần này.

Anh không bước xuống xe.

Cũng không đi tới phá hỏng mọi thứ.

Anh chỉ lặng lẽ khởi động động cơ.

Trước khi rời đi.

Anh nhìn về phía tôi lần cuối.

Khẽ nói:

“Tạm biệt.”

“Tô Nhiên.”

“Từ nay về sau.”

“Nhất định phải hạnh phúc.”

Chiếc xe chậm rãi rời khỏi khách sạn.

Biến mất trong màn đêm.

Giống như một chương cũ của cuộc đời.

Cuối cùng cũng khép lại hoàn toàn.

Ba tháng sau.

Đám cưới được tổ chức bên bờ biển.

Không quá xa hoa.

Nhưng rất ấm áp.

Lúc nghi thức kết thúc.

Lục Cảnh Thâm ôm tôi từ phía sau.

Khẽ hỏi:

“Phu nhân Lục.”

“Có hối hận không?”

Tôi dựa vào vai anh.

Nhìn biển xanh trước mặt.

Rồi bật cười.

“Không.”

“Vì cuối cùng.”

“Tôi cũng gặp được người thật lòng yêu mình.”

Lục Cảnh Thâm cúi đầu hôn lên trán tôi.

Nắng chiều rơi xuống mặt biển.

Lấp lánh như vô số vì sao.

Tôi chợt nhớ tới chính mình của bảy năm trước.

Người con gái ấy từng nghĩ.

Tình yêu là chờ đợi.

Là hy sinh.

Là cố gắng làm hài lòng đối phương.

Nhưng sau tất cả.

Tôi mới hiểu.

Tình yêu thật sự.

Không phải là đứng dưới mưa đợi một người.

Mà là có một người.

Sẽ chạy trong mưa đến đón bạn về nhà.

HẾT.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...