20px

“Nhưng cho anh một cơ hội được không?”

“Tô Nhiên.”

“Anh thật sự biết sai rồi.”

“Từ trước đến nay.”

“Anh chưa từng cầu xin ai.”

“Nhưng lần này…”

Anh nghẹn lại.

“Từ nay về sau.”

“Anh sẽ sửa.”

“Anh sẽ bù đắp.”

“Chỉ cần em quay về.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Bỗng nhiên cảm thấy rất xa lạ.

Đây là Trần Hạo sao?

Người từng vì một cuộc điện thoại của Lâm Duyệt mà bỏ tôi lại giữa nhà hàng.

Người từng quên sinh nhật tôi.

Quên ngày cưới.

Quên lời hứa.

Bây giờ lại đứng trong mưa cầu xin tôi.

Buồn cười biết bao.

Cũng đáng thương biết bao.

Tôi im lặng rất lâu.

Rồi cuối cùng mở miệng.

“Trần Hạo.”

Anh lập tức ngẩng đầu.

Ánh mắt tràn đầy hy vọng.

“Tôi hỏi anh.”

“Ba năm trước.”

“Ngày mẹ tôi mất.”

Toàn thân anh cứng đờ.

“Tối hôm đó.”

“Anh đang ở đâu?”

Sắc mặt Trần Hạo trắng bệch.

Anh nhớ.

Đương nhiên nhớ.

Đó là ngày anh cùng Lâm Duyệt đi gặp khách hàng.

Cũng là ngày đầu tiên khách hàng lớn ký hợp đồng.

Khi ấy.

Tô Nhiên gọi cho anh rất nhiều cuộc.

Nhưng anh đều từ chối.

Cuối cùng chỉ nhắn một câu.

“Đang bận.”

“Về nói sau.”

Anh tưởng chỉ là chuyện bình thường.

Cho đến khi nửa đêm về nhà.

Mới biết mẹ cô đã qua đời.

Mà lúc đó.

Tang lễ đã bắt đầu chuẩn bị.

Tôi nhìn anh.

Khóe môi khẽ cong lên.

Nhưng nụ cười ấy còn đau hơn khóc.

“Ngày đó.”

“Tôi cũng từng đứng dưới mưa.”

“Từ bệnh viện.”

“Đến nhà tang lễ.”

“Tôi gọi cho anh mười bảy cuộc điện thoại.”

“Nhắn hai mươi ba tin nhắn.”

“Chỉ muốn có người ở cạnh.”

Giọng tôi rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức chính tôi cũng bất ngờ.

Nhưng mỗi chữ.

Lại giống như dao cứa vào tim người đối diện.

“Tôi nhớ rất rõ.”

“Hôm đó mưa cũng lớn như thế này.”

“Tôi đứng ngoài cổng nhà tang lễ.”

“Đợi anh từ sáu giờ tối.”

“Đến mười một giờ đêm.”

“Tôi nghĩ.”

“Chỉ cần anh tới.”

“Dù muộn một chút cũng không sao.”

“Tôi nghĩ.”

“Chỉ cần anh ôm tôi một cái.”

“Tôi sẽ không sợ nữa.”

“Tôi nghĩ.”

“Ít nhất người thân cuối cùng của mình vẫn còn.”

Nước mưa rơi xuống.

Lạnh buốt.

Tôi nhìn anh.

Nhẹ nhàng hỏi:

“Nhưng anh có đến không?”

Trần Hạo hoàn toàn chết lặng.

Môi run lên.

Không nói được một lời.

Tôi khẽ cười.

“Nên anh thấy không.”

“Hôm nay anh đứng dưới mưa.”

“Chỉ là đứng một lúc.

“Còn tôi.”

“Đã đứng suốt bảy năm.”

Khoảnh khắc ấy.

Thế giới như yên lặng.

Chỉ còn tiếng mưa.

Ào ào rơi xuống.

Trần Hạo cúi đầu.

Bả vai run lên dữ dội.

Lần đầu tiên kể từ khi trưởng thành.

Anh bật khóc.

Không phải đỏ mắt.

Không phải nghẹn ngào.

Mà thật sự khóc.

Khóc đến mức không thể nói nên lời.

Bởi anh cuối cùng cũng hiểu.

Người phụ nữ ấy không phải rời đi vì ngoại tình.

Mà bởi trong suốt bảy năm.

Cô đã thất vọng quá nhiều lần.

Quá nhiều lần.

Đến mức không còn sức để đợi nữa.

Đúng lúc đó.

Một chiếc xe màu đen dừng lại bên đường.

Cửa xe mở ra.

Lục Cảnh Thâm bước xuống.

Anh nhìn tôi.

Sau đó cởi áo khoác che lên vai tôi.

“Mưa lạnh.”

“Về thôi.”

Tôi gật đầu.

Không quay đầu lại.

Trực tiếp bước lên xe.

Cửa xe đóng lại.

Chiếc xe từ từ rời đi.

Bỏ lại Trần Hạo đứng một mình trong màn mưa.

Từ đầu đến cuối.

Lục Cảnh Thâm không nói một câu nào với anh.

Nhưng chính sự hiện diện ấy.

Lại giống như lời tuyên bố rõ ràng nhất.

Anh đã bỏ lỡ người phụ nữ này.

Mà có người khác.

Đang học cách trân trọng cô ấy.

Xe dần biến mất cuối con đường.

Trần Hạo đứng lặng.

Trong tay vẫn cầm chiếc ô chưa từng được mở ra.

Mưa rơi ngày càng lớn.

Nhưng anh không nhúc nhích.

Chỉ ngẩng đầu nhìn theo hướng chiếc xe rời đi.

Giống như đang nhìn người mình yêu.

Từng chút một.

Biến mất khỏi thế giới của mình.

10.

Một năm sau.

Thành phố A.

Tập đoàn Thiên Thịnh chính thức niêm yết thành công.

Buổi lễ được tổ chức tại khách sạn lớn nhất thành phố.

Đèn đuốc sáng trưng.

Khách khứa đông nghịt.

Phóng viên chen kín cả đại sảnh.

Mà tôi.

Là người phụ trách chiến lược trẻ tuổi nhất trong lịch sử tập đoàn.

“Tô tổng.”

“Mời chị nhìn sang bên này.”

“Tô tổng, xin chụp một tấm ảnh.”

Tiếng máy ảnh vang lên liên tục.

Tôi mỉm cười.

Bình tĩnh đối diện với tất cả.

Không ai biết.

Một năm trước.

Tôi vẫn còn là người phụ nữ ngồi một mình tăng ca đến nửa đêm.

Cũng không ai biết.

Tôi từng đứng dưới mưa đợi một người suốt bảy năm.

Bây giờ nghĩ lại.

Giống như chuyện của một đời trước.

Buổi lễ kết thúc.

Tôi đi ra ban công hít thở không khí.

Thành phố về đêm rực rỡ ánh đèn.

Đúng lúc ấy.

Một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau.

“Chúc mừng em.”

Tôi quay đầu.

Lục Cảnh Thâm đứng đó.

Trên tay cầm hai ly champagne.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...