20px

Hung dữ quá. Tôi nhớ hồi đại học, có một chàng trai theo đuổi tôi, anh cũng nói một tràng dài khuyên tôi đừng bị lừa, nói sau này sẽ tìm cho tôi người đàn ông tốt nhất. Lúc đó tôi vừa xác định mình thích anh, vậy mà anh lại muốn giới thiệu người khác cho tôi, tôi đã buồn một thời gian dài.
Giờ đây, tôi chỉ cảm thấy ngực mình nghẹn lại. Suy nghĩ hồi lâu, tôi mới thốt ra được vài chữ: “Nếu anh ấy đồng ý thì cũng được.”
“…”
10
Suốt quãng đường về, Kỳ Tự không nói với tôi lời nào.
Về đến nhà, anh không mở cửa xe, đột ngột hỏi: “Yêu nhau bao lâu?”
Tôi sực tỉnh, thành thật đáp: “Hình như là một tháng ạ.”
Kỳ Tự mím môi, lại hỏi: “Hắn đã hôn em chưa?”
Chuyện cũ tôi gần như không nhớ rõ, tôi chỉ tay vào trán: “Hình như là hôn ở đây.”
Kỳ Tự hít một hơi sâu: “Tôi chỉ để một mình em hôn thôi.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu tại sao anh giận. Tôi lắp bắp: “Có thể… để người khác hôn anh một cái, cho công bằng…”
Kỳ Tự vừa mới tự dỗ mình bình tĩnh lại, nghe câu này thì càng giận hơn, trực tiếp mở cửa xuống xe. Tôi sờ sờ má, cũng đi theo xuống xe.
Vừa vào cửa, một cục bông nhỏ xíu đã cắn lấy ống quần tôi. Đó là một chú chó Poodle.
“Anh ơi, anh mua ạ?”
Kỳ Tự liếc tôi một cái: “Trông chừng cho kỹ, đừng để con chuột nhắt kia phối giống.”
“…”
Tôi híp mắt cười, bế chú chó vào lòng: “Sẽ không đâu, đây là quà tặng em ạ?”
Kỳ Tự ừ một tiếng. Tôi lập tức quẳng hết mọi chuyện phiền lòng ra sau đầu. Hôm nay là ngày 9 tháng 9, vậy gọi là Cửu Cửu nhé.
Kỳ Tự dựa vào bàn nhìn tôi, một lúc sau hỏi: “Vui rồi chứ, Hứa Mãn Mãn?”
Tôi cười gật đầu. Cửu Cửu đột nhiên cắn tay tôi, không đau lắm. Tôi nhíu mày nói: “Nhỏ thế này mà đã hư rồi, em phải tra xem huấn luyện thế nào.”
Kỳ Tự bước tới búng nhẹ vào đầu con chó, nhướng mắt nhìn tôi: “Còn cần tra sao? Cách em trị tôi chẳng phải rất nhiều sao?”
“…”
11
Dạo này Kỳ Tự có vẻ rất rảnh. Ngẩng đầu nhìn thấy, cúi đầu cũng gặp. Cứ nhìn thấy anh là tôi lại muốn ôm.

Thế là tôi tự nhốt mình trong phòng chơi với Cửu Cửu suốt ngày.
Hôm đó, Tiểu Mẫn hẹn tôi đi lễ hội âm nhạc. Tự lái xe, sáng xuất phát, chiều ăn ngon, tối đi chơi. Tôi hào hứng thu dọn hành lý, không quên mang theo Cửu Cửu.
Thói quen thật đáng sợ, đến lúc nhận ra thì tôi đã báo cho Kỳ Tự biết mình đi chơi. Anh lúc đó đang họp, gọi lại cho tôi nói chú ý an toàn, về nhà sớm. Tôi bảo biết rồi, và sau đó chơi liền một tuần.
Tiểu Mẫn lập kế hoạch chi tiết vô cùng. Điều đáng tiếc duy nhất là lúc đi dạo hồ tôi bị dính mưa. Sốt, uống thuốc, ngủ một giấc mới đỡ hơn.
Tiểu Mẫn muốn gọi điện cho Kỳ Tự.
“Đừng nói cho anh ấy biết được không?”
“Sao thế?”
Có lẽ do tác dụng của thuốc, những chuyện buồn đè nén trong lòng bỗng chốc trào dâng. Tôi trùm chăn kín mít, lắc đầu: “Anh ấy chăm sóc tôi lâu nay chắc phiền lắm rồi, tôi không muốn làm phiền anh ấy thêm nữa.”
Tiểu Mẫn định nói gì đó, thì chợt phát hiện điện thoại từ bao giờ đã ở trạng thái đang gọi. Tên danh bạ hiển thị rõ ràng: Kỳ Tự.

Tôi lại ngủ thiếp đi. Khi tỉnh dậy, Tiểu Mẫn không có ở đó.
“Tỉnh rồi à?”
Giọng nói trầm thấp. Đèn ngủ đang bật. Đã là rạng sáng. Trên vai người đàn ông vẫn còn vết nước chưa khô, đôi mắt thoáng vẻ mệt mỏi, như thể đã lái xe xuyên đêm để đến đây.
Cửu Cửu ngồi trên giường, mắt sáng long lanh, khẽ rên một tiếng. Tôi lúc này mới chắc chắn mình không nằm mơ: “Sao anh lại đến đây?”
Kỳ Tự chạm vào trán tôi, hết sốt rồi. Anh đỡ tôi ngồi dậy: “Đi chơi vui không?”
Lòng bàn tay anh rất nóng, áp lên da tôi. Tôi cảm thấy hơi không tự nhiên: “Để em tự làm.”
Kỳ Tự không cho, đưa thìa cháo đến bên môi tôi. Tôi do dự một chút rồi há miệng, cháo ấm nóng. Dạ dày ấm áp, cổ họng cũng dễ chịu hơn nhiều.
Kỳ Tự nhìn tôi ăn từng miếng cháo, một lúc sau chậm rãi nói: “Mãn Mãn, tôi chưa bao giờ thấy em làm phiền tôi, tôi cũng không thấy phiền.”
Tiểu Mẫn đúng là đồ xấu xa, chuyện gì cũng kể với anh.
“Em biết, anh ơi, là vì để báo đáp, nhưng em sẽ cố gắng không làm phiền…”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...